Toàn Trường Đều Cho Rằng Tôi Là O Giả A – 30, – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Toàn Trường Đều Cho Rằng Tôi Là O Giả A - 30,

Buổi tọa đàm thành công ngoài dự đoán, thế nên tới lúc kết thúc mọi người mới như bừng tỉnh giấc mộng, chỉ lơ đãng một chút đã tới 3 giờ chiều. Cửa hội trường mở ra, đám học sinh ào ra ngoài. Tâm trạng Jungkook có chút nặng nề, cậu theo sau anh trai muốn nhanh chóng đi ra ngoài thật sự có chút khó khăn.

Jeon Jaekyung giống như gấu trúc của trường, ai đi ngang qua cũng phải liếc mắt nhìn một cái, còn có người dừng lại nhìn, làm cho giao thông cực kỳ tắc nghẽn.

\”Học trưởng!\”

Cậu không ngẩng đầu, cậu tưởng gọi anh mình, vì dù sao Jaekyung cũng già trẻ thông ăn, lớp trên hay lớp dưới đều thích anh.

\”Học trưởng Jeon Jungkook!\”

Cậu hoàn hồn, lúc này mới ngẩng đầu nhìn về hướng giọng nói vừa truyền đến.

Jeong Hwijin đang nhón hưng phấn vẫy tay trong biển người tấp nập. Jungkook nhàn nhạt nở nụ cười, cũng vẫy vẫy tay với nó. Người khác thì chen chúc muốn ra ngoài, nó lại nỗ lực chen vào muốn đi về hướng cậu. Thân thể vốn nhỏ bé, người cũng yếu đuối mong manh, vụng về xô đẩy nửa ngày trong đám người kia mới chậm rì đi được vài bước. Hwijin nóng nảy đến sắp khóc.

Jeon Jungkook nói với o. \”Có một bạn học lớp dưới đang gọi em, em đi xem có chuyện gì không\”

Anh hơi lướt qua nhìn về phía Kim Taehyung sau đó gật đầu.

\”Ừ, đi đi\”

Hắn tùy tiện ngồi trên mặt bàn, nhìn chằm chằm bóng dáng cậu, trong mắt mang theo sự kiềm nén tức giận. Hắm thấy Jungkook dùng sức tách đám người kia ra cứu lấy Hwijin nhỏ xinh, còn dùng hai tay vòng thành một không gian cho kẻ kia.

Cậu cao hơn nó nên khi nói chuyện phải cúi đầu, thái độ cũng khá ôn nhu kiên nhẫn, khi cười đuôi mắt còn cong lên, làm a hận tới ngứa răng.

Nó nhẹ thở phì phò, túm lấy cánh tay Jungkook.

\”Thật quá nhiều người, nếu không phải có học trưởng em đã bị chen bẹp rồi\”

Ánh mắt cậu dừng ở nơi bàn tay mềm mại túm vào cánh tay mình, nhịn nửa ngày mới không né tránh.

\”Tìm tôi có chuyện gì không?\”

Nó nghe vậy thì ngước mắt, mím môi cười, lộ ra hai má lúm đồng tiền xinh xẻo.

\”Em muốn hỏi học trưởng một chút, buổi chào cờ tuần tới là anh chủ trì phát thanh đúng không ạ?\”

\”Ừ\”

Đó đại khái cũng là lần cuối cậu phát thanh trước toàn trường, chờ những người mới như Hwijin quen thuộc, cậu mới có thể lui xuống.

Nó khẽ run lên, ngón tay nắm chặt hơn, vành tai hơi hơi đỏ. \”Vậy… vậy học trưởng có thể ghi âm lại cho em được không, em cảm thấy thanh âm của anh rất dễ nghe, muốn lấy về học tập theo ạ\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.