Cuộc sống cao trung vừa phức tạp lại nhàm chán, mọi người mang theo áp lực học tập không có gì vui chỉ có thể tìm niềm vui trong mấy tin đồn thổi không biết thật giả lan truyền khắp trường.
Trong tuần trực nhật này đến phiên Jeon Jaekyung phải xóa bảng. Bụi phấn trắng vẫn còn ngoan cố bám dính lên tấm bảng đen, chỉ lau khô là không thể xóa hết được, cần phải giặt kỹ khăn lau bảng rồi dùng sức chà lau mạnh nhiều lần mới đi hết phấn.
Anh kéo tay áo lên, che miệng, nhẹ híp mắt nhìn những bụi phấn mơ hồ bay phấp phới trong không khí. Đột nhiên anh cảm thấy tay áo mình bị kéo nhẹ.
Jaekyung dừng tay, quay đầu nhìn lại.
\”Beak Jiyeon?\”
Beak Jiyeon là omega ngồi cùng bàn với anh, là một o cực kỳ mảnh mai, hôm qua khi anh phát sốt đã nhờ y tới lớp 3 tìm Jungkook.
Jiyeon rụt tay lại, tự nhiên khoác lên cánh tay anh , dựa vào người o, thấp giọng nói: \”Jaekyung, tôi vừa mới đi vệ sinh, có nghe được một tin tức\”
Chân mày anh nhăn lại. Anh không quen loại phương thức ở chung như chị em này của mấy omega. Tuy rằng thân thể anh là omega nhưng trong thâm tâm anh là a nha, muốn ở mặt trên nha. Jiyeon không hề có khúc mắc tự nhiên tới gần anh như vậy, làm anh rất bối rối.
Anh bất động thanh sắc rút cánh tay từ trong ngực y ra, tiếp tục xóa bảng, bình tĩnh hỏi.
\”Tin tức gì?\”
Beak Jiyeon cũng không để ý, vẫn cứ cọ cọ bên tai o, nhả khí như lan.
\”Dường như em trai của cậu có xung đột với Kim Taehyung, tin tức từ khu a bên kia truyền tới, Kim Taehyung không chút lưu tình ra tay với em trai cậu, khiến cậu ấy còn ho ra cả máu\”
Khuôn mày tuấn tú của anh nhíu lại.
\”Em trai của tôi? Kim Taehyung?\”
Anh liền nghĩ tới đêm hôm qua Jungkook lén lút giặt chiếc quần kia.
Từ nhỏ tính tình Jungkook vốn quật cường, nhưng tính cách lại mềm mại không thích mang thù, rất ít khi gây sự với người khác, chẳng sợ mình bị thiệt thòi.
Nó đã chịu đựng, nhường nhịn cả việc giặt quần cho Kim Taehyung thì sao có thể đánh nhau với người kia trong trường được?
O có chút lo lắng. Song khi anh vừa mới quay người đi xuống bục giảng thì tiếng chuông vào tiết vang lên. Tiếng chuông này là để báo cho học sinh chuẩn bị vào tiết mới, theo quy định thì không cho phép đi ra ngoài lớp đi lại.
Jiyeon mềm mại nói: \”Cũng có thể là lời truyền loạn thôi, cậu đừng gấp, nếu có việc gì thì giáo viên trong lớp của cậu ấy sẽ quản mà\”
Jeon Jaekyung nặng nề gật gật đầu.
Một omega đi ngang qua nhẹ giọng lẩm bẩm.
\”Em trai của cậu ta tự mình chọc giận Kim Taehyung thì bị giáo huấn thôi. Trong cái trường này làm gì có ai dám quản hắn chứ, mà người kia lại không phải lần đầu tiên đánh nhau trong trường\”
Jiyeon giúp o phản bác lại nhưng không chút tự tin nói: \”Cậu… cậu đừng nói bừa\”
Vị omega kia có chút ít ghen ghét với anh, lòng tự trọng bị quấy phá, không muốn thừa nhận mình chỉ nghe người khác rồi nói bậy, vì thế bĩu môi, khinh thường \’hừ\’ một tiếng, xoay người đi mất.