Lúc Jungkook chạy về bệnh viện thì anh đã rút kim truyền ra.
Quả nhiên bà Jeon đã đến, bà mở miệng kêu lên: \”Con chạy đi đâu vậy? có biết anh con thiếu chút nữa bị hồi huyết hay không\”
Jaekyung vừa tỉnh ngủ không lâu, trong mắt đều là tơ máu, nghe thấy vậy cố sức nâng cánh tay lên, kéo kéo góc áo của bà.
\”Con bảo em đi tìm nơi làm bài tập đó\”
Bà Jeon nhịn xuống, nói thầm: \”Làm bài tập cũng phải xem thời gian chứ!\”
Jeon Jungkook dựa vào cạnh cửa, trong tay vẫn xách theo túi quần áo của Taehyung, cậu vẫn còn cảm thấy đầu nặng chân nhẹ như cũ.
Bà mang hộp đồ ăn nóng hầm hập tới, còn có quần áo khô ráo tỏa hương, nhưng cậu lại cảm thấy lúc ở bên Taehyung tựa hồ tự tại hơn một chút.
Bà Jeon đưa quần áo cho cậu.
\”Nhanh đi đến nhà vệ sinh thay quần áo đi, anh của con nhất quyết chờ con về mới ăn cơm đấy\”
\”Vâng\”. Jungkook đơn giản đáp lời, xoay người đi.
Khi ra ngoài hành lang cậu loáng thoáng nghe tiếng anh oán trách hô lên trong phòng bệnh.
\”Mẹ\”
Bóng đèn hành lang rất sáng, mặt tường màu trắng, mặt đất cũng máu trắng, ánh sáng phản xạ làm cậu hoa mắt không thể mở ra được.
Cậu cảm thấy mình có chút gì đó khan khác. Có lẽ là vì trời mưa, hoặc là bị túm vào đồn cảnh sát, mà cũng có thể là ngẫu nhiên phát hiện chính mình còn được người khác chăm sóc.
Được Kim Taehyung chăm sóc.
Cậu hít hít cái mũi, kéo cao áo khoác của người kia trên người. Thật ra Giang Thiệp khác hoàn toàn so với những gì cậu tưởng tượng.
Hắn rất tốt.
Jungkook đi tới nhà vệ sinh, thay toàn bộ quần áo trên người, gấp gọn để vào trong túi cùng với quần của hắn, rồi xách về phòng bệnh.
Hộp cơm đã được mở hết ra, là đồ ăn của nhà ăn bệnh viện, khoai tây thái sợi xào, cải bắp xào, thịt viên mộc nhĩ, còn có hai hộp cơm lớn.
Jaekyung thực sự không muốn ăn, tuy rằng đã hạ sốt song thân thể vẫn mệt mỏi như cũ.
Anh bị mẹ Jeon nhìn chằm chằm nên mới miễn cưỡng ăn được hai miếng cơm, cắn hai miếng thịt, đã cảm thấy quá ngấy không thể ăn tiếp.
Vốn Jeon Jungkook ăn uống rất tốt, một mình có thể ăn hết được một hộp cơm đầy nhưng đêm nay cậu cũng không ăn được nhiều.
Cậu cảm thấy buồn nôn, khoai tây thái sợi dầu mỡ ngấy ngấy phối hợp với mùi thuốc sát trùng của bệnh viện làm cho sự thèm ăn của cậu giảm xuống mức thấp nhất.
Mẹ Jeon cũng rất kinh ngạc nhìn cậu:
\”Chỉ ăn vậy thôi sao?\”
\”Con có chút mệt\”. Cậu cố nén chút ngứa ngứa trong cổ họng, kiềm lại cơn ho khan.
Kết quả thừa rất nhiều đồ ăn, Hwang Eun cũng chỉ có thể đóng gói lại mang về nhà. Đoạn, Jungkook đỡ anh ra khỏi phòng bệnh, đi về bãi đỗ xe.