Triệu Khánh An sau khi rời đi cũng không trở về nhà ngay, hôm qua trong lúc ngủ đã hắn tỉ mỉ suy nghĩ lại mạch truyện. Nghĩ tới cảnh tương lai còn nhiều khó khăn trắc trở, hắn quyết định vì một tương lai được ăn chơi nằm ườn của mình, việc cần làm trước hết là tăng lên thực lực cho an tâm cái đã. Nối tiếp ý chí của các tiền bối xuyên sách đi trước, việc làm không thể thiếu đương nhiên là cướp đoạt cơ duyên của nhân vật chính. Vạn vật đều tùy duyên, có trách thì trách người đã hết duyên mà thôi. Triệu Khánh An nhoẻn miệng cười, hắn đơn giản trước hết viết một lá thư gửi về phủ tể tướng, sau đó lại thay một kiện quần áo mới, đeo thêm một mặt nạ, bất quá vẫn không giấu được vẻ anh tuấn của hắn.
Triệu Khánh An rất nhanh khởi hành đến Thiên Tuyệt Vọng Cốc, một thung lũng tuyệt đẹp giấu mình trong làn sương mù, nơi đây nằm ngoài kinh thành mười dặm, người bình thường không dám vào bởi tuy Thiên Tuyệt Vọng Cốc linh khí dồi dào, lại nhiều bảo vật, nhưng đi cùng với lợi ích là sự hung hiểm, không chỉ từ hung thú, mà còn từ con người. Người đi vào Thiên Tuyệt Vọng Cốc chủ yếu là người tu tiên, hoặc từ các tông môn, hoặc là các đệ tử gia tộc, hay cũng có thể là tán tu, chính vì có nhiều thế lực nên nơi đây tương đối hỗn loạn.
Hết nửa ngày đường, Triệu Khánh An cuối cùng cũng thành công tiến đến bên trong Thiên Tuyệt Vọng Cốc, đích đến của hắn là: \”Thiên Thủy Trì”. Đây là nơi nhân vật chính Diệp Thiên Minh tình cờ phát hiện ra trong khi chạy trốn. Dưới hồ của Thiên Thủy Trì có lối đi bí mật dẫn tới một hang động. Đây là nơi một vị đại năng hóa thần cảnh từng tu luyện. Nói đến hóa thần cảnh, chính là cảnh giới đỉnh cấp nhất ở Thiên Quốc, số lượng đếm trên đầu ngón tay, mỗi người đều là một phương danh nhân. Mà theo Triệu Khánh An nhớ, tại hang động này, vị tu sĩ hóa thần cảnh để lại vô số công pháp cùng đan dược làm cơ duyên cho hậu bối kế thừa. Với người mới chỉ có một chưởng pháp như Triệu Khánh An thì đây đúng là cho nước giữa ngày hạn.
\”Được rồi, cũng không vội lắm. Trước hết đi kiếm vài con hung thú để thử chưởng pháp của mình cái nào.” Triệu Khánh An xoay xoay khớp vai, hăng hái nói.
Tĩnh Tọa La Hán là chưởng pháp của Phật môn, nhưng người bình thường cũng có thể luyện, không nhất định là phật tử. Chưởng pháp ban đầu khi đánh tới tỏa ra ánh sáng vàng, lóe sáng tựa kim quang, cứ theo mỗi cảnh giới tu vi tăng lên mà biến chuyển. Hai tay linh hoạt tung chưởng, nhìn nhẹ nhàng mà uyển chuyển, nhưng uy lực của nó là không đùa được, có thể chỉ dựa vào chưởng pháp này mà đánh vượt cảnh giới là chuyện thường tình, vì vậy có thể nói Triệu Khánh An có được chưởng pháp này từ Vĩnh Nghiêm Tự là một món hời lớn.
Triệu Khánh An bắt đầu tìm một góc để luyện chưởng, hắn tỉ mỉ quan sát con mồi rồi mới quyết định ra tay. Thời gian trôi nhanh, theo tiếng chưởng lực âm vang trong không khí, hoàng hôn cũng dần buông xuống.
\”Chạy đi đâu!” Triệu Khánh An tung chưởng, chốc nát con Trư Hùng bị đánh bật vào thân cây lăn ra mà chết. Khánh An cũng thở ra một tiếng.
\”Hôm nay có lẽ đến đây thôi.” Mặc dù có đan dược bổ sung linh lực nhưng cũng đánh đánh giết giết cũng làm hắn thật mệt mỏi. Triệu Khánh An nhún chân, nhảy lên một cành cây lớn để nghỉ ngơi, sau lưng là xác chết hung thú la liệt hòa theo mùi máu tanh.