Tiểu Pháo Hôi Ngươi Sát Gái Vậy Sao – Phá Án – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Tiểu Pháo Hôi Ngươi Sát Gái Vậy Sao - Phá Án

Triệu Khánh An nghĩ ngợi một lúc, hướng Lưu Khánh nói:

\”Ta cũng có vài suy nghĩ, Lưu đại nhân có thể mang cho ta tài liệu của vụ án cùng với những vụ án trong mấy tháng qua được không. Ta muốn đến gặp Hàn Vũ một chút.\”

\”Được, tài liệu không vấn đề gì. Chỉ là không biết công tử muốn gặp Hàn Vũ làm gì?\”

\”Ta muốn hỏi chút chuyện, tiện thể có người cũng muốn gặp hắn.\”

\”Người muốn gặp?\”

\”Ừm, người đang ngay bên ngoài.\” Nói rồi Triệu Khánh An hướng tới chỗ bọn Hàn Tư Duệ, Tam Phong chỉ. Lưu Khánh theo hướng tay của hắn nhìn qua cửa sổ, hắn thấy hai người đang ngồi ở ghế đá, một tên nhìn vạm vỡ, có lẽ là võ phu, bên cạnh là một tiểu nha đầu, người nhỏ nhắn, mắt như mang linh quang. Hắn nhận ra cô bé này, là con của Hàn Vũ. Chợt trong lòng hắn nổi lên lo lắng: [Triệu công tử không phải muốn cứu Hàn Vũ vì..đấy chứ. Không được, con bé mới năm, sáu tuổi mà.]

Lưu Khánh ho hai câu, làm bộ thắc mắc hỏi:

\”Triệu công tử, ta có phần tò mò, không biết Triệu công tử thực sự vì lý do gì muốn giúp Hàn Vũ.\”

Triệu Khánh An không rõ suy nghĩ của Lưu Khánh, tự nhiên mà đáp:

\”Giúp người mà thôi. Có câu:\’Đưa đò đưa tới bờ bên kia, xây tháp phải xây tới đỉnh\’, đã lỡ giúp đỡ nhóc đó rồi, đâu thể bỏ dở giữa chừng được, Lưu đại nhân ngài thấy đúng chứ.\” Triệu Khánh An cười cười nói.

Nghe lời này, Lưu Khánh nhắm mắt lại, lòng cũng an tâm:

\”Triệu công tử đúng là người tốt.\”

\”Ha ha, \”Thượng thiện nhược thủy, thủy thiện lợi vạn vật nhi bất tranh, xử chúng nhân chi sơ ác\”.Ta cách chữ thiện còn xa lắm, thực sự không dám nhận, chỉ là \’Đem tặng hoa cho người, hưởng ké chút hương thơm\’ mà thôi.\”

Lưu Khánh miệng há to, cười không nói gì, hai người cứ thế im lặng bước ra ngoài phòng.

\”Tư Duệ, đi thôi.\”

Hàn Tư Duệ thấy Triệu Khánh An ra ngoài, lập tức chạy đến bên cạnh, ngước đầu lên hỏi hắn:

\”Đi đâu vậy Triệu ca ca.\”

Triệu Khánh An cười cười, không kìm được véo má nhỏ của Hàn Tư Duệ:

\”Đi, gặp cha ngươi. Đúng rồi Tam Phong, ngươi trở về trước đi, ta ở huyện phủ cũng coi là an toàn, có gì báo với cha ta hôm nay ta có thể không về nhà.\”

Tam Phong như có điều suy nghĩ gì đó, cuối cùng gật đầu đồng ý.

Hai người Triệu Khánh An, Hàn Tư Duệ theo Lưu Khánh tiến vào phòng giam, Lưu Khánh đá mắt về phía sau, thầm nghĩ: [Tiểu nha đầu từ khi nào dính vào tên này như vậy, không ổn, vẫn là phải cảnh báo Hàn Vũ một tiếng mới được, đúng là không thể bớt lo được mà.]

Lưu Khánh đối với Hàn Vũ vẫn là rất tốt, Hàn Vũ bị giam giữ ở phòng riêng, nhìn qua có thấy được dọn dẹp sạch sẽ, bước vào phòng giam, Triệu Khánh An nhìn thấy một thân ảnh đang ngồi trên giường, mắt hướng đến ánh sáng bên cửa sổ, khuôn mặt có chút hốc hác chứa vẻ ưu sầu. Chưa đợt Triệu Khánh An kịp suy nghĩ, ở bên Hàn Tư Duệ đã hô lên:

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.