Edit: Tagoon
\”Hùng Dã với bạn lữ của hắn quả thực như hình với bóng, hôm nay cuối cùng cũng tách ra.\”
\”Chúng ta tốc chiến tốc thắng.\”
\”Nhất định phải mau chóng bắt kẻ này đi!\”
\”Chờ lát nữa chúng ta chậm rãi bao vây……\”
……
Chu Tịch dùng tinh thần lực nghe được bọn chúng bàn bạc với nhau, hơi giật mình.
Những người này là tới bắt hắn.
Hắn biết Thú Thần Điện không ngừng có động tác nhỏ, nhưng Thú Thần Điện…… Lại không có lý do gì để bắt hắn.
Bọn họ muốn mượn sức Hùng Dã, nhưng nếu bắt hắn, không chỉ không thể mượn sức Hùng Dã, hẳn là còn sẽ đắc tội Hùng Dã?
Hay là kẻ tới không phải người của Thú Thần Điện?
Nhưng nếu không phải Thú Thần Điện, hẳn là không có nhiều cường giả như thế này…… Tới đây tổng cộng có mười chiến sĩ thú cao cấp.
Mấy tên đó lúc này đang trốn trong một căn phòng đằng xa, phân phối nhiệm vụ, quyết định để ai công kích Trư Chiến, ai đối phó Trư Diêm vân vân.
Chu Tịch từ trên ghế nằm đứng lên, cân nhắc xem có nên mang người rời đi hay không.
Hắn không muốn chọc phải phiền toái.
Nhưng lúc này, hắn đột nhiên nghe được một trong những kẻ đó hỏi: \”Chúng ta rốt cuộc vì sao phải bắt Chu Tịch?\”
\”Ta cũng không rõ ràng lắm, hẳn là có liên quan gì đó với Sư Thú Vương.\” Người nọ nói.
Chu Tịch đột nhiên không muốn rời đi nữa —— Kỳ thật hắn bị bắt cũng chẳng sao cả.
Lấy thực lực của hắn hiện giờ, muốn chạy trốn tùy thời đều có thể, không cần phải sợ Sư Lệ.
Duy nhất phải cẩn thận chính là không thể đột nhiên nổi điên.
Chẳng qua chuyện này…… Chu Tịch cũng không quá lo lắng.
Bây giờ tinh thần lực của hắn ngay cả Thú Vương cũng có thể khống chế, căn bản là không cần động thủ.
Chu Tịch lại ngồi xuống, muốn nhìn xem rốt cuộc là ai muốn bắt hắn.
Nhưng đám người Trư Chiến nếu như ở lại, rất có thể sẽ gặp phải phiền toái…… Hùng Dã nói với Trư Chiến: \”Trư Chiến, ngươi dẫn người đi gọi Hùng Dã trở về đi.\”
\”Được.\” Trư Chiến đứng dậy lập tức rời đi.
Chu Tịch nói: \”Ta bảo ngươi dẫn người đi gọi.\”
Trư Chiến hơi ngẩn người, nhưng rất nhanh đã nghe lời Chu Tịch, mang theo thủ hạ của mình rời đi.
Nơi bộ lạc Đại Hùng cư trú lúc này chỉ còn lại Chu Tịch, còn có Trư Diêm cùng với tư tế của bộ lạc Cự Trư.
Mấy ngày nay, Chu Tịch chưa bao giờ giao lưu cùng với hai người này. Nhưng bây giờ, hắn đột nhiên nhìn về phía họ: \”Không nghĩ tới ấn tượng của các ngươi đối với bộ lạc Đại Hùng lại tốt như vậy, ta rất vui mừng.\”