Edit: Tagoon
Heo mẹ cũng không phải chạy về phía bọn họ bên này. Chu Tịch xốc một góc lều lên, chỉ vào một phương hướng nói: \”Trư Chiến, bên kia hình như có người, ngươi đi xem đi.\”
\”Có người?\” Trư Chiến hai mắt sáng lên.
Hắn rất muốn gặp được người bộ lạc Cự Trư, nếu là người mình quen thuộc thì càng tốt, như vậy có thể trực tiếp hỏi tình huống của Trư Châu. Còn nếu như có thù oán, vậy bắt người về đánh một trận rồi tra hỏi cũng được.
Tóm lại phải gặp được người.
Thủ hạ Trư Chiến cũng nghĩ giống như Trư Chiến, cho nên chẳng sợ trời mưa rất to, bọn họ vẫn chạy theo hướng Chu Tịch chỉ điểm. Kết quả vừa chạy chưa được bao lâu đã nghe thấy tiếng bước chân, lại qua một lát…… Bọn họ nhìn thấy Trư Châu!
\”Trư Châu!\” Trư Chiến lộ rõ vẻ vui mừng trên nét mặt, hét lớn. Heo mẹ kia ngẩn người, vội vàng dừng lại. Nhưng hai con lợn con choai choai vẫn còn lao về phía trước, trực tiếp đâm ngã Trư Chiến đang không chút phòng bị, còn ở trên người dẫm mấy cái.
Trư Chiến ngửa mặt nằm trên mặt đất, nước mưa đầy đầu đầy cổ, còn bị hai con lợn con tuy rằng nhỏ nhưng cũng phải một trăm cân dẫm đạp, tâm tình lại rất tốt: \”Con gái con trai! Các ngươi lại nặng hơn rồi!\”
Trư Chiến tổng cộng có hai gái một trai, lớn và nhỏ đều là gái, ở giữa chính là con trai.
Bây giờ đột nhiên gặp lại, ba đứa nhỏ và Trư Châu đều không có việc gì, hắn hưng phấn đến tột đỉnh.
Chu Tịch không hổ là sứ giả Thần Thú!
Hắn nhất định đã biết Trư Châu sẽ qua đây, nên mới chọn một nơi như vậy dựng trại đóng quân…… Cảm tạ Thần Thú, cảm tạ Chu Tịch!
Trư Chiến cảm thấy mình ngay từ đầu thật sự không nên hoài nghi thân phận của Chu Tịch…… Chu Tịch so với mấy tư tế của Thú Thần Điện kia còn giống sứ giả Thần Thú hơn nhiều!
Hắn nhất định phải cảm tạ Chu Tịch thật cẩn thận!
Trư Chiến đang cao hứng, heo mẹ trước mặt hắn buông đứa nhỏ ngậm trong miệng xuống, biến thành hình người nói: \”Ngươi không chết?\”
\”Ta không chết, ta đã trở về.\” Gương mặt Trư Chiến tràn đầy vẻ kích động.
Kết quả Trư Châu lại bắt đầu chạy ngược lại: \”Vậy mau đi cùng ta! Đánh chết bọn chúng!\”
Trư Chiến: \”??\” Làm sao vậy?
Tuy rằng nghi hoặc, nhưng bạn lữ có lệnh, Trư Chiến khẳng định là phải nghe. Hắn biến thành hình thú lập tức chạy theo Trư Châu.
Thủ hạ Trư Chiến cũng có vài người kêu ngao ngao chạy ra ngoài. May mắn còn có người tương đối đáng tin cậy, ở lại chăm sóc ba đứa trẻ: \”Đại Trư Nhị Trư Tam Trư, các ngươi đừng chạy loạn, mau đến chỗ thúc thúc.\”
Ba đứa con của Trư Chiến đều quen biết thủ hạ Trư Chiến, lập tức chạy lại đây. Thủ hạ Trư Chiến vỗ vỗ hình thú Đại Trư Nhị Trư, nói: \”Các ngươi biến thành hình người nói chuyện với thúc thúc.\”