Lý Khải Tuyên ở Dương gia được đối đãi không khác gì chủ nhân, người làm trong nhà đều tỏ ra cung kính với cậu tuyệt đối, ngay cả thở mạnh cũng không dám. Tuy rằng được đón tiếp như vậy chứng tỏ gia chủ rất coi trọng mình, nhưng cậu vẫn cảm thấy mất tự nhiên. Ở nhà được cưng chiều quen rồi, người làm Lý gia đều thân thiết với cậu, gặp tình huống có người cúi đầu khoanh tay thế này có chút không quen.
Nhìn cách dạy bảo người làm trong nhà của Dương gia nếu đem so với nhà cậu thì chỉ là trò cười mà thôi. Khi Lý Khải Tuyên nhận được mảnh giấy nhắn, cháo trong miệng suýt chút nữa phun sạch ra ngoài. Dương Đình Quyết để lại lời nhắn cho cậu, trên đó không chỉ có lời nhắn về sớm mà còn có đầy những xưng hô xấu hổ như nai con và vợ yêu, một chút sự nghiêm túc cũng không có.
Lý Khải Tuyên đỏ mặt vò nát tờ giấy, lén lút giấu vào trong túi áo của mình, nhanh chóng ăn hết cháo rồi bỏ chạy. Đêm qua cậu đã mất mặt lắm rồi, bây giờ cậu chỉ muốn cách Dương Đình Quyết thật xa, xóa sạch kí ức ngại ngùng tối hôm đó. Lúc đi cậu không mang theo thứ gì cho nên bây giờ chỉ việc để lại lời nhắn, xong xuôi mới yêu cầu người làm dẫn mình ra khỏi Dương gia.
Nhà chính quá rộng lớn, từ phòng riêng của Dương Đình Quyết ra tới phòng khách đã cách một khoảng khá xa, Lý Khải Tuyên vừa đi vừa cảm thán, quả thật khoảng cách giữa nhà cậu và Dương gia thật sự rất lớn. Chỉ riêng nhà chính này thôi cũng đã biết tiềm lực của nhà bọn họ to lớn tới cỡ nào.
Người làm đưa Lý Khải Tuyên ra tới phòng khách, trước khi để cậu đi còn tiến lên giữ người lại một lúc:
\”Xin Lý thiếu gia đợi một lát, Nhị thiếu có căn dặn khi nào cậu muốn về thì đưa món tráng miệng này cho cậu thử. Nhị thiếu nói chỉ cần ăn xong thì sẽ đưa Lý thiếu gia về nhà.\”
Người lên tiếng là một quản gia khá trẻ tuổi, anh ta nghiêm túc làm động tác mời, dẫn dắt Lý Khải Tuyên ngồi xuống sau đó mới vẫy tay cho người mang bánh và trà ra. Bánh ngọt chính là thứ mà cậu luôn không thể từ chối được nên chỉ đành ngoan ngoãn ngồi lại một lát.
Chiếc bánh ngọt được làm kiểu tây, trang trí cổ điển vô cùng tinh xảo. Nhìn cách bày trí mâm trà bánh này thì có thể đoán nó có nguồn gốc từ Anh quốc, thiên về vị ngọt vừa phải. Mặt bánh được trang trí dâu tây đỏ mọng, lớp kem mịn màng tỏa ra mùi thơm rất dễ chịu. Lý Khải Tuyên rất hảo ngọt, vừa nhìn đã muốn cắn thử một miếng.
Trong lúc Lý Khải Tuyên vui vẻ thử bánh, quản gia đã nhanh tay ra hiệu cho người làm bên cạnh, để cô đi thông báo cho Nhị thiếu một tiếng. Sáng nay Dương Đình Quyết đã dặn dò không được để cho Lý tiểu thiếu gia về nhà, nếu không thể dùng bánh ngọt thì phải tìm cách khác và đồng thời thông báo cho hắn sớm nhất có thể.
Dương Đình Quyết đoán trước con nai con này sẽ tránh mặt mình, dù dùng cách gì hắn cũng phải giữ người trước. Ngay sau khi nhận được thông báo, hắn liền chạy thẳng về nhà.
Lý Khải Tuyên ăn uống rất chậm, hơn nữa cậu còn được ông nội dạy dỗ rất nghiêm khắc. Dù có muốn về nhanh thì tác phong khi ăn vẫn rất từ tốn nhã nhặn, giống như thưởng thức một vật lạ mới mẻ nào đó. Cậu ăn từng miếng kem nhỏ vào miệng, âm thầm phân tích nguyên liệu của chúng rồi tiếp tục đánh giá trà thơm bên cạnh. Gương mặt xinh đẹp ngoan ngoãn chìm vào thế giới riêng của mình, cả người giống như một nhât vật vô thực cổ tích trong tranh.