Dương Đình Quyết đưa Lý Khải Tuyên về Đông Bình Cát, khi đi qua gốc cây tùng trong sân trước, xe bỗng nhiên đi thật chậm rồi dừng hẳn.
Lý Khải Tuyên tò mò nhìn xung quanh, cậu vốn định hỏi tại sao Dương Đình Quyết lại đột ngột dừng xe thì lại bất ngờ bị hắn hôn môi.
Đôi môi mềm của cậu bị mút thật lâu, đầu lưỡi bị cuốn theo từng nhịp hôn sâu. Chiếc gáy trắng nõn bị một bàn tay to lớn ôm trọn, Dương Đình Quyết cứ như thế mà hôn nai con của mình, giống như trút toàn bộ nỗi lòng vào đôi môi của cậu.
Đến khi hắn thấy đủ, hơi thở của cả hai mới quyến luyến rời xa nhau. Đôi mắt ngập nước của Lý Khải Tuyên tràn đầy sự ngạc nhiên cùng với ngượng ngùng, đôi má đỏ bừng không nói nổi lời nào.
Dương Đình Quyết nhéo chiếc má mềm màu hồng đáng yêu kia, mỉm cười nói:
\”Đâu phải lần đầu tôi hôn em, sao lại đỏ mặt đến mức này?\”
Lý Khải Tuyên nhìn hắn, cũng không giận mà tò mò hỏi lại:
\”Sao lại đột nhiên hôn em? Có chuyện gì khiến ngài phiền lòng đúng không?\”
Dương Đình Quyết chỉ nhìn cậu mà không nói gì, ánh mắt của hắn chỉ dịu dàng nhìn người mình đã cưới vào cửa. Càng nhìn vẻ mặt ngây thơ nhưng ấm áp của cậu thì hắn lại càng thấy đau lòng nhiều hơn.
Lý tiểu thiếu gia của hắn bị nuôi thành một chú chim hoàng yến chỉ biết hót trong lồng vàng, đến cả bản năng sinh tồn cũng chẳng có. Nếu không gặp kẻ thật sự yêu thương cậu, có lẽ Lý Khải Tuyên sẽ phải nếm thử mùi vị của nằm gai nếm mật.
Lý lão gia có thể nuôi cậu một đời nhung gấm, nhưng ông ấy cũng không thể bảo vệ cậu cả đời. Lý gia lại không có tiềm lực mạnh ở dòng chính, nếu Lý lão gia nằm xuống thì người chịu khổ đầu tiên chính là Lý Khải Tuyên.
Dù muốn hay không, đến lúc nào đó Lý lão gia sẽ phải đứng ra dựng ô che cho cháu cưng của mình, Dương Đình Quyết chính là một chiếc ô như vậy.
Dương gia chính là tấm khiên vững chắc nhất hiện tại, đó cũng là lí do tại sao Lý lão gia lại đồng ý hôn sự này nhanh đến như vậy.
Dương Đình Quyết vuốt ve vành tai mỏng manh của cậu, lời nói nhẹ nhàng nhưng lại rất thịnh trọng:
\”Kể từ khi em đặt chân vào Đông Bình Cát, nơi này sẽ là nhà của em. Dù có chuyện gì đi chăng nữa, tôi và Dương gia sẽ bảo vệ em hết lòng.\”
Lý Khải Tuyên không hiểu tại sau từ lúc về Lý gia thì Dương Đình Quyết cứ mãi nói những lời mật ngọt ấy với cậu, nhưng cậu cũng không ý kiến mà chỉ ngoan ngoãn gật đầu, vui vẻ nhìn vào mắt hắn rồi nói:
\”Vậy em sẽ hết lòng vì ngài và Dương gia, em sẽ chăm sóc cho ngài thật tốt.\”
Dương Đình Quyết bật cười, thưởng cho sự đáng yêu này bằng một nụ hôn bên má. Hắn tiếp tục lái xe vào nhà chính, ôm lấy vợ ngoan vào nhà nghỉ ngơi.
Đợi đến nửa đêm khi Lý Khải Tuyên đã ngủ say, Dương Đình Quyết mới tỉnh dậy mặt áo ngoài. Hắn gọi cho quản gia triệu tập toàn bộ người làm trong nhà chính đến sảnh lớn phòng khách, gương mặt nghiêm túc không một chút biểu cảm dư thừa nào.