[Thô Tục-Song Tính] Quý Nhân Cành Vàng Lá Ngọc – 15. Người làm nhà họ Lý – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Thô Tục-Song Tính] Quý Nhân Cành Vàng Lá Ngọc - 15. Người làm nhà họ Lý

Lý Khải Tuyên bận rộn làm xong bánh cũng tới 6 giờ tối. Cậu chuẩn bị kĩ càng vào hộp cách nhiệt, cùng với Dương Đình Quyết đi đến Lý gia.

Nhà cổ bình thường không tiếp khách nhưng Lý gia vẫn chăm chút từng ánh đèn nhỏ, từ con đường hoa tử đằng vào tới cổng chính đều sáng rực. Lý Khải Tuyên ngắm hoa bên ngoài, trong lòng lưu luyến vẻ đẹp thanh nhã của nơi cậu được sinh ra. Chỉ mới vài ngày không về nhà, cậu đã cảm thấy thời gian trôi qua thật lâu, trong lòng có chút nhớ nhung không nỡ.

Chiếc xe màu đen nhẹ nhàng đi trên đường, cánh hoa tím nhạt bị gió thổi đến như tuyết rơi. Dương Đình Quyết thấy đôi mắt đăm chiêu của nhóc con bên cạnh, hắn mỉm cười rồi giảm nhẹ tốc độ để cậu có thể ngắm lâu thêm một chút.

Đến khi hai người vào đến cổng chính người làm đã chờ sẵn ở hai bên, Dương Đình Quyết mang bánh Lý Khải Tuyên làm đưa cho bọn họ thu xếp rồi nắm tay cậu vào trong nhà.

Lý lão gia đã trông ngóng cháu cưng từ lúc nào nhưng cũng không tiện thể hiện ra. Lý Khải Tuyên vừa tới cửa nhà chính đã chạy đến bên ông làm nũng theo thói quen, cất giọng chào hỏi càng ngọt hơn thường ngày:

\”Ông nội, con nhớ ông lắm ạ~\”

Lý lão gia híp mắt cười, ông vỗ vỗ lưng cháu trai rồi lập tức bảo cậu ngồi lại:

\”Ngồi xuống rồi nói chuyện. Có gia đình rồi mà vẫn thế này người ngoài sẽ cười con đó.\”

Tuy rằng ngoài mặt ông nói thế, nhưng vẫn rất yêu thích tính cách đáng yêu này của Lý Khải Tuyên. Từ nhỏ cậu đã thích bám người, dù lớn hay bé thì trong mắt Lý lão gia vẫn là bé cưng nhỏ nhắn mà thôi.

\”Đình Quyết, cháu không còn chuyện bận rộn gì đó chứ? Hai đứa về đây có phải gác lại việc gì không?\”

Dương Đình Quyết ngồi xuống bên cạnh rót trà, nghe thế thì lắc đầu đáp lại:

\”Cháu đã giải quyết xong hết rồi, Dương gia cũng không có vấn đề gì. Chỉ là cháu sợ Khải Tuyên sẽ nhớ nhà nên mới đưa em ấy về Lý gia ăn tối.\”

Lý lão gia gật đầu, trong lòng càng thích tính cách của đứa cháu rể này. Bây giờ cũng đã tới giờ ăn tối, ông định gọi người làm mang thức ăn lên thì Lý Khải Tuyên lại ngăn cản:

\”Con có làm bánh mang qua đây, còn vài món chính nữa con cũng làm rồi. Bây giờ con sẽ vào bếp chỉnh lại một chút rồi mang lên, không cần phải nấu món mới đâu ạ.\”

Lý Khải Tuyên nói xong rồi đi vào phòng bếp, lúc này nhà chính chỉ còn hai người bên trong. Lý lão gia thở dài, xoay người qua hỏi Dương Đình Quyết:

\”Cháu thấy cháu trai của ta thế nào? Nó có khó chịu khi ở Dương gia không?\”

Trong lòng ông rõ ràng đứa cháu cưng của mình ngoan ngoãn biết bao nhiêu, ông cưng chiều biết bao năm, thương cậu không kể hết. Nếu Dương gia quá khó chịu khiến cậu không vui vẻ thì không đời nào ông để Lý Khải Tuyên ở đó quá lâu được.

Dương Đình Quyết biết rõ tâm tư của ông, hắn mỉm cười, trong đầu nhớ lại hình ảnh nhóc con ôm mình hôn môi, ngoài mặt vẫn vui vẻ nói:

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.