Chương 12:
Hai người ở trong nhà kính cả buổi sáng. Sau khi xới đất xong lại tưới nước cho hoa. Hầu như đều là Chu Thời Bùi làm, Hạ Trí chỉ đứng bên cạnh nhìn. Những bông hoa được chăm sóc kỹ lưỡng đều nở rất đẹp.
Mặt trời bên ngoài dần lên cao, nhiệt độ trong nhà kính cũng nóng hơn. Hạ Trí hơi toát mồ hôi, khuôn mặt cũng ửng đỏ vài phần. Chu Thời Bùi lúc này mới đặt bình tưới xuống, quay sang nhìn cậu:
“Nóng à?”
Hạ Trí gật đầu. Cậu không mang theo điện thoại, nên chỉ có thể nghe hắn nói.
“Vậy thì vào nhà thôi.” Chu Thời Bùi nói.
Về đến phòng khách, dì Trương đã chuẩn bị sẵn đá bào cho Hạ Trí—một ly đá bào dưa hấu ngọt mát. Cậu rất thích ăn. Chu Thời Bùi nhìn lướt qua nhưng không nói gì, chỉ nhắc cậu ăn ít thôi, sau đó lên lầu.
Lúc này, Hạ Trí mới nhận ra hôm nay Chu Thời Bùi dường như không có ý định ra ngoài. Bây giờ đã gần mười một giờ trưa.
Cậu đặt ly đá bào xuống, ngẩng đầu, ánh mắt dõi theo bóng lưng Chu Thời Bùi cho đến khi hắn khuất hẳn mới thu tầm mắt. Hạ Trí cúi xuống nhìn ly đá bào trong tay, món ăn vốn yêu thích nay bỗng dưng không còn ngon miệng nữa.
Lẽ ra cậu nên đi theo hắn. Mặc dù không biết theo để làm gì, nhưng thật hiếm khi Chu Thời Bùi ở nhà cả ngày, cậu rất muốn ở bên cạnh hắn.
Hạ Trí lặng lẽ ngồi trên sofa phòng khách, ly đá bào trong tay gần như tan hết mà cậu cũng không ăn thêm miếng nào. Dì Trương nhìn cậu, rõ ràng lúc mới từ nhà kính trở về tâm trạng còn rất tốt, thế mà chỉ một lúc sau đã thành ra thế này.
Cảm xúc và tính cách của Hạ Trí, đúng là rất khó nắm bắt.
Nhưng dì cũng không giỏi trò chuyện với cậu, bèn lắc đầu tiếp tục làm việc của mình.
Trên lầu, trong thư phòng, Chu Thời Bùi đang trò chuyện với Cận Vi về chuyện của Hạ Trí.
Cận Vi nói rằng nếu Hạ Trí đã có dấu hiệu bài xích rõ ràng, thì chuyện ra ngoài cứ để cậu tự quyết định, đừng ép buộc. Cuối cùng, Chu Thời Bùi chỉ đành tạm gác lại kế hoạch đưa Hạ Trí đến công ty.
Hạ Trí học rất nhanh. Những điều chú Vương nói một lần, cậu gần như đều nhớ rõ, bao gồm cả cách sắp xếp công việc. Về những chuyện lớn nhỏ xung quanh Chu Thời Bùi, cậu xử lý còn tốt hơn cả những gì chú Vương tưởng tượng.
Hơn nữa, đối với chuyện của Chu Thời Bùi, cậu đặc biệt để tâm. Rất nhiều việc đều thích tự mình làm. Về điểm này, chú Vương cũng không cản cậu.
Ngay cả Chu Thời Bùi không nhận ra, không biết từ khi nào, bữa sáng của hắn không còn những món kỳ lạ nữa, mà trở nên phong phú hơn, nhưng tất cả đều là những món hắn thích ăn.
Tất cả đồ đạc trong phòng, Hạ Trí còn rõ vị trí hơn cả hắn. Thường thì chỉ cần hắn hỏi, cậu lập tức có thể tìm ra ngay.
Ban ngày Chu Thời Bùi rất ít khi ở nhà, nên những thay đổi này của Hạ Trí hắn không hay biết. Mãi đến một hôm, khi trò chuyện với chú Vương về cậu, hắn mới nghe thấy ông hiếm hoi dành lời khen cho cậu.