Kageyama sau hôm đó liền nghỉ liên tục mấy bữa, không đến trường, cũng nghỉ việc vài ngày ở cửa hàng tiện lợi đó. Cậu trong mấy ngày đó không làm gì cả, theo đúng nghĩa đen. Kageyama cứ ngồi trong công viên, thẫn thờ nhìn khoảng không. Cậu hoàn toàn không có tâm trạng làm gì cả.
Bỗng một đứa trẻ chạy đến, chọt chọt vào chân cậu. Kageyama chậm chạp nhìn đứa trẻ chừng năm tuổi. Cậu nhóc đưa cho cậu một tấm phong thư rồi vui vẻ rời đi, hoàn toàn không nói bất cứ điều gì với Kageyama.
Cậu nhíu mày nhìn phong thư trên tay, không có tên, cũng không có bất cứ thông tin gì được ghi trên đó. Kageyama mở nó ra xem.
Đôi mắt mở lớn, cậu nắm chặt tay, đứng bật dậy, quét mắt nhìn quanh. Tiếp đến là chạy ra khỏi công viên, nhìn trái ngó phải xem có kẻ khả nghi nào không.
Từng khoảnh khắc trong bức ảnh như kéo cậu trở lại cái đêm kinh hoàng đó—đêm mà cậu đã cố gắng quên đi, đêm mà mọi thứ tưởng chừng như đã bị chôn vùi dưới lớp bụi thời gian.
Nhưng rồi, ký ức dần dần hiện lên trong tâm trí cậu, từng mảnh vỡ của quá khứ ghép lại thành một bức tranh tàn khốc. Cậu nhớ lại cái cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng khi bị áp bức dưới thân xác của kẻ đồi bại. Những tiếng thở gấp, những giọt mồ hôi lạnh toát trên da, và rồi… ánh sáng.
Đúng vậy, một ánh sáng trắng rực rỡ và chói lóa liên tục hắt vào mặt cậu. Kageyama nhớ lại mình đã nhắm chặt mắt lại theo phản xạ, cố gắng tránh né thứ ánh sáng đó, nhưng nó cứ liên tục nhấp nháy, không ngừng chiếu vào cậu. Trong cơn hỗn loạn, cậu đã không hiểu được đó là gì. Chỉ khi cảm giác bất lực và mệt mỏi đến tột cùng xâm chiếm lấy cơ thể, cậu mới nhận ra rằng ánh sáng đó đến từ đâu—đèn flash.
Từng nhịp nhấp nháy của nó như đánh dấu từng khoảnh khắc thân thể cậu bị hạ nhục, bị biến thành một thứ đồ chơi trong tay kẻ khác.Cảnh tượng đó in sâu trong trí nhớ của cậu, và bây giờ, khi nhìn thấy những tấm ảnh này, cậu hiểu rằng tất cả những gì đã xảy ra đều đã bị ghi lại—từng biểu cảm, từng cử chỉ yếu ớt của cậu, đều bị chụp lại bởi ánh đèn flash đó.
Cảm giác đầu tiên ùa đến là sự sốc và tê liệt. Cậu không thể tin vào mắt mình, tim như ngừng đập trong một khoảnh khắc dài đáng sợ. Cảm giác ghê tởm và xấu hổ dâng lên trong lòng cậu, như thể một vết thương cũ chưa lành lại bị cào rách thêm lần nữa. Cậu không muốn tin rằng ký ức tồi tệ đó vẫn tồn tại, và việc nó bất ngờ quay trở lại khiến cậu cảm thấy như đang bị nhấn chìm trong một cơn ác mộng không có lối thoát.
Nỗi sợ hãi bắt đầu len lỏi vào tâm trí cậu, nhấn chìm mọi suy nghĩ khác. Đôi tay Kageyama run rẩy khi cậu nắm chặt tấm hình, muốn xé nát nó nhưng lại không thể. Cảm giác bị xâm phạm trở nên quá lớn, như thể mọi góc tối trong cuộc đời cậu đã bị vạch trần trước mắt người khác. Sự cô độc, vốn đã luôn hiện hữu, giờ đây trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết.
Không có ai để cậu tìm đến, không ai để cậu có thể tin tưởng, Kageyama cảm thấy như mình đang chìm vào vực thẳm của nỗi tuyệt vọng. Sự tồn tại của cậu trở nên nặng nề, mỗi hơi thở đều mang theo nỗi đau và sự căm ghét chính bản thân mình. Cậu cảm thấy bế tắc, không biết phải làm gì hay đi đâu, chỉ còn lại cảm giác vô vọng và trống rỗng bao trùm lấy tâm hồn.