Các nàng đợi bộ này có lâu hong?
Do có một ít thời gian rảnh nên tôi lại lôi bộ này ra viết đây
Muốn quên luôn cốt truyện😭
Mẹ.. tôi đặt quả tiêu đề là Tiểu Mỹ Nhân, xong tôi nhận ra kiểu \”ủa?? có giả gái đéo đâu mà tiểu mỹ nhân trời ơii\” nhưng tiêu đề này cũng gắn bó lâu nên tôi không đổi, kiểu tên Tiểu Mỹ Nhân chủ đích chỉ Lạc Nhã xinh đẹp như một mỹ nhân thôi í mà. Mặc dù tôi lười nhưng tôi đã chỉnh sửa một số chi tiết ở chương 1 rồi nhé uwu không nhiều đâu, kiểu chỉnh cho nó hợp lý và… thô hơn? nếu quên cốt truyện giống tác giả hay hứng thú xem tôi chỉnh gì thì đọc lại chương 1 ngaaa.. cũng coi như góp tí view cho tôi có động lực này UwU
____________
Đến gần chiều tối Lâm Thanh mới được Lạc Nhã buông tha, hắn lúc này mới hiểu vì sao ở đời không nên quá tin người. Mỹ nam tâm cơ này miệng lưỡi xảo quyệt, còn hắn thì tâm quá tốt mới chiều ý của tên này… rốt cuộc bị chơi cho không thể khép nổi hai chân, bướm nhỏ sưng tấy vô cùng đáng thương.
Hắn hận mình suy nghĩ không thấu đáo, lửa giận bừng bừng liếc nhìn nam nhân đang ngủ say sưa bên cạnh…
Giống như một ngọn lửa nhỏ đang cháy thì từ đâu một xô nước lớn dội vào dập tắt ấy… hắn không thể bật ra câu trách móc nào với kẻ trí trá này, chỉ biết chửi thầm trong lòng.
Nhưng Lạc Nhã cũng gọi là còn tình người, khi chơi đã rồi thì cũng biết đưa hắn đi tẩy rửa mặc đồ lại sạch sẽ.. chứ không Lâm Thanh còn tưởng cậu ta xem mình như búp bê tình dục.
\”…\”
\”Mẹ kiếp\” Càng nhìn càng không thể giận nổi mà, hắn bật ra tiếng chửi thề nho nhỏ rồi nhanh chóng đứng dậy muốn rời khỏi đây.
\”Aa…\”
Lâm Thanh hít một hơi thật sâu, phía dưới vừa đau lại vừa nóng khiến hắn không thể di chuyển như bình thường, tướng đi vô cùng khó coi.
Dù có thế nào thì hôm nay hắn cũng phải quyết tâm ra khỏi đây…
Cạch.
Sau khi nghe tiếng cửa đã đóng lại, Lạc Nhã lười biếng mở mắt, nằm nghiêng mình, khẽ chống tay lên cằm, đôi mắt xinh đẹp nhìn chầm chầm vào cánh cửa, bàn tay còn lại đều đặn vuốt ve chỗ Lâm Thanh vừa nằm, môi hồng hào nhếch lên, giống như đang suy nghĩ cái gì vui vẻ lắm.
\”Quá đáng lắm Thanh Thanh~ chắc phải đem em về nhà, trói tay chân em lại thì em mới ngoan ngoãn ở yên bên cạnh tôi, nhỉ?\”
Lạc Nhã cũng chỉ lớn hơn Lâm Thanh vài tháng mà giọng điệu xưng hô của cậu như kiểu hắn cách xa cậu vài tuổi vậy.
\”Bị đụ nát rồi vẫn ráng lết trốn khỏi đây sao? em chán ghét tôi ư? nếu vậy, lão tử nhất định sẽ làm em đi không nổi nữa… đợi tôi, bé yêu.\”
Lạc Nhã cắn nhẹ đầu ngón tay, trong đầu đang toan tính điều gì đó mà chỉ riêng cậu biết.
…