Tề Nhuy đang ngủ ngon lành thì đột nhiên cảm thấy có thứ gì đó ươn ướt dính nhớp liếm tới liếm lui trên mặt em. Em cố gắng mở mắt ra thì phát hiện là Vượng Tài đang liếm mình.
Tề Nhuy ngái ngủ ôm lấy chú chó vuốt lông mấy cái, nhìn thấy đã 11 giờ rưỡi rồi mới lồm cồm bò dậy.
Vừa ra khỏi phòng ngủ đã ngửi thấy mùi thơm của đồ ăn.
Cao Thành đang bận rộn dưới bếp. Tề Nhuy đi vào phòng bếp rồi ôm lấy hắn từ phía sau, cứ nhắm mắt lại là buồn ngủ.
Cao Thành quay đầu lại nhìn thoáng qua Tề Nhuy mềm mại, “Còn chưa tỉnh ngủ hửm? Nếu không thì em quay trở lại ngủ tiếp một chút nữa đi, anh vẫn còn chưa làm xong đâu.”
Tề Nhuy xoa xoa đôi mắt, uể oải ỉu xìu nói: “Không cần đâu ạ, Vượng Tài cứ liếm em mãi. Anh lấy cho em một bộ bàn chải đánh răng và khăn lông đi, em đi rửa mặt một tí rồi chuẩn bị ăn cơm.”
“Hả, chó hư dám nhân lúc anh không có ở đó mà lén vào phòng sao? Chờ đó, anh sẽ dạy dỗ lại nó. Bàn chải đánh răng và khăn lông của em anh đã để nó trong phòng tắm của phòng ngủ chính rồi đó, đều là đồ mới cả đấy.”
Trán của Tề Nhuy tựa vào Cao Thành, em thong thả gật đầu giống như một cỗ máy bị rỉ sét, bắt lấy cánh tay của Cao Thành rồi nhón chân hôn lên khóe miệng của hắn, sau đó nhanh chóng chuồn ra khỏi phòng bếp trước khi bị móng vuốt của Cao Thành chụp được.
Cao Thành cười lắc đầu một cái rồi tiếp tục xào đồ ăn trong nồi.
Chờ đến lúc Tề Nhuy vệ sinh cá nhân xong đi ra thì đồ ăn đã được dọn lên bàn rồi. Cao Thành múc cho em một chén canh nóng trước, mới rời giường thì uống canh nóng một chút sẽ tốt cho cơ thể hơn.
“Hôm nay em phải về trường học rồi sao?”
“Dạ, em trở về thu dọn một chút ạ.”
“Về nhà hả?”
“Dạ không, em không định về nhà đâu. Em muốn nhân lúc nghỉ hè này sẽ tìm một công việc để thực tập ạ.”
Cao Thành vừa nghe xong thì trong lòng đã có tính toán riêng.
“Em muốn tìm công việc gì? Vậy nghỉ hè là em sẽ ở trong ký túc xá sao?”
Tề Nhuy gật đầu, “Trường học cho phép có thể xin ngủ lại trong kỳ nghỉ hè ạ , công việc thì em vẫn chưa suy nghĩ kỹ, trước tiên cứ nộp hồ sơ khắp nơi thử xem sao.”
Cao Thành buông đũa xuống nói: “Như vầy đi, em ở chỗ của anh này. Chỗ của anh gần trung tâm thành phố, giao thông cũng thuận tiện đi lại, mỗi ngày anh còn có thể nấu cơm cho em. Chuyện công việc thì cứ để anh nói với anh trai của anh một tiếng, cho em vào làm trong công ty của nhà anh, em đỡ phải đi tìm việc khắp nơi.”
“Anh có anh trai hả? Là anh trai ruột sao?” Tề Nhuy tò mò hỏi.
“Là anh ruột đấy. Một phú nhị đại không cần phải làm việc, cơm áo không lo như anh thì có một anh trai giỏi giang như vậy chẳng phải là điều bình thường sao?”
Tề Nhuy bị lý do thoái thác của hắn chọc cười.
“Nhà anh làm về cái gì vậy ạ?”