Chương 5: Tình cảm mãnh liệt trong thư viện/ bị chảy sữa nên được anh công hút ra giúp.
•°•°•°•°•°•°•°•°•°•°•°•°•°•°•°•°•
Cuối tuần, Tề Nhuy ôm một đống sách tới thư viện sớm để giành chỗ. Em thành thành thật thật mà bắt đầu chuẩn bị kế hoạch ôn tập trong một ngày.
Theo thời gian chậm rãi trôi qua, người tới thư viện càng ngày càng nhiều. Người cứ tới tới lui lui không ngừng, cho dù có rất cẩn thận cũng vẫn sẽ có âm thanh rất nhỏ khi đi lại và ghế tựa bị kéo ra hoặc âm thanh khi lau nhà phát ra. Tề Nhuy cố gắng làm mình tập trung sự chú ý, không bị tác động bởi bên ngoài.
Chỗ ngồi còn trống càng ngày càng ít, rốt cuộc cũng có người để ý đến chỗ trống bên cạnh Tề Nhuy.
\”Bạn học à, xin hỏi chỗ này có ai ngồi không?\” Có một người nam sinh đến bên cạnh Tề Nhuy nhỏ giọng dò hỏi.
Tề Nhuy lắc lắc đầu, khi nhận ra âm thanh này có chút quen tai thì ngẩng đầu lên liền nhìn thấy khuôn mặt cười hì hì của Cao Thành ngồi xuống bên cạnh mình.
Đây vẫn là lần đầu tiên Tề Nhuy nhìn thấy người thật của Cao Thành, chiều cao hơn 1 mét 8 làm che khuất luôn cả ánh mặt trời đối diện Tề Nhuy.
Não của Tề Nhuy ngừng hoạt động, chỉ mở to mắt ra nhìn chằm chằm Cao Thành.
\”Anh anh anh anh anh sao lại ở đây?\” Tề Nhuy ngây người nửa ngày mới nói nên lời, thậm chí khiếp sợ đến mức quên mất bản thân mình đang ở thư viện mà âm thanh đột nhiên trở nên lớn hơn.
\”Suỵt! Những người khác đều đang học tập đấy!\” Cao Thành sợ tới mức nhanh chóng chạy tới che miệng em lại.
\”Ưm ưm ưm ưm ưm ưm ưm\” Tề Nhuy bị che miệng lại chỉ có thể phát ra âm thanh ưm ưm.
\”Em hỏi sao anh lại nhận ra em sao? Ngày hôm qua anh đã trực tiếp đi tìm chủ nhiệm lớp của em để có được ảnh chụp của em đấy.\” Cao Thành đắc ý mà nói.
Cao Thành âm thầm đánh giá bộ dáng của Tề Nhuy, so với trên ảnh chụp thì em càng sắc sảo hơn nhiều, đôi mắt tròn xoe, đuôi mắt hơi nhếch lên. Lúc không cười còn đỡ, khi cười sẽ không tự chủ được mà lộ ra một nét quyến rũ. Tuy mặt em nhỏ nhưng vẫn còn nét phúng phính của trẻ con, nhéo vào hẳn sẽ có cảm xúc rất đã tay.
Tề Nhuy chỉ còn lộ ra một đôi mắt tròn đầy ngạc nhiên và nghi hoặc, anh còn biết cả chủ nhiệm của em nữa sao?
\”Ha ha, mối quan hệ của anh rất rộng đấy nhé .\” Cao Thành thấy cảm xúc của em ổn định rồi mới thu tay lại \” Em ôn tập thế nào rồi? Có muốn hỏi anh cái gì không.\”
Tề Nhuy cầm lấy một quyển sách tò mò hỏi: \”Anh cũng học quản trị kinh doanh sao?\”
Cao Thành nghẹn lời, \”Không, anh học ngành ngôn ngữ và văn học Trung Quốc.\”
Vẻ mặt của Tề Nhuy đen lại, \”…… Vậy anh lấy đâu ra tự tin mà kêu em hỏi anh vậy chứ.\”
\”Ầy, ý anh là em có xem được câu hỏi nào không hiểu thì có thể hỏi anh, anh rất hiểu cách lý giải mấy thứ này đấy.\”