Tiểu kịch trường: RUỘNG NGÔ
Lưu ý: Phần này không liên quan đến Tôn Trạch, Khương Hoài. Có thể hiểu ở một vũ trụ khác của Tôn Trạch, Khương Hoài, họ đổi vai và thân phận.
Nông dân trung niên x Tiểu thiếu gia cao ngạo.
Tag: Cưỡng hiếp, bạo dâm, giam cầm
Những năm trước, tiểu thiếu gia nhà họ Bùi đã được đi thăm thú nhiều nơi vào dịp nghỉ hè, năm nay lão gia thấy con trai yêu quý đã chán cái cảnh đó nên gợi ý cho cậu về quê ở Giang Nam.
Giang Nam là vùng sông nước hữu tình vừa hiện đại, vừa cổ kính. Ở đó lão gia có một cái điền trang nói theo thời là biệt phủ và mấy mẫu ruộng cò bay không hết.
Cậu ưng bụng nên đã được đưa về đó, hôm nay là ngày thứ 6 trong tuần cậu tới ở đây. Đồ ăn ngon, không khí trong lành và có cún nhỏ chạy quanh.
– Thiếu gia muốn vẽ tranh sao ạ? Ở sau núi có một ruộng ngô rất đẹp, cậu có thể ra đó.
Bùi Hoài là học sinh chuyên ngành mỹ thuật, cả người toát ra hơi thở nhã nhặn. Vì là con út nên cha mẹ tương đối chiều chuộng, cậu muốn đi đâu đều có người đi cùng, thường vào kì nghỉ hè cậu thường tham quan khắp nơi để lấy linh cảm vẽ. Đích đến lần này là Giang Nam, một nơi phong cảnh đẹp đẽ thích hợp để luyện vẽ.
Bùi Hoài xách đồ vẽ đến bên ruộng ngô, cậu đặt giá tranh và cọ xuống, sau đó loay hoay chỉnh lại giá. 17 tuổi là độ tuổi đẹp đẽ nhất của thiếu niên, Bùi Hoài thừa hưởng hết nét đẹp của cha mẹ, da trắng, eo thon mặt nhỏ, vô cùng xinh đẹp. Lúc cậu cúi xuống để lộ vòng eo mềm mại trắng nõn, chợt từ xa có ánh mắt nhìn chằm chằm khiến cậu cảnh giác.
Xã hội chia ra nhiều tầng lớp khác nhau, có người từ lúc sinh ra đã chẳng cần động tay vào dù là việc nhỏ nhặt nhất, và cũng có những người tất bật bán mặt cho đất bán lưng cho trời từ lúc vừa nhận thức. Bùi lão gia không quá chú trọng đến sự phát triển của thửa đất ở Giang Nam, ông thuê người chăm sóc để giữ màu mỡ của đất, không quan tâm sản lượng. Có thể nói người làm được thơm lây ít nhiều.
Hàn Trạch là một trong số ít người làm vườn của nhà họ Bùi, nói đúng ra là chỉ có mình gã giữa đồng không mông quạnh.
Quá quen thuộc với sự yên tĩnh, vì thế khi có người gã liền phát giác, gã ngồi nghỉ cách đó một quãng nhìn từ phía sau bóng lưng gợi cảm đó, đường nét non mềm, sắc bén cong nộn đúng chỗ chọc cho cự vật dưới háng gã phồng lên thành cộm. Đó là thiếu gia, mấy ngày trước mụ già quản gia đã giới thiệu, lúc đó gã ngái ngủ không để tâm lắm giờ mới nhìn rõ, chiếc quần dài bọc lấy đôi chân thon, bàn tay cầm bút lông chọc người trong đầu gã lập tức xuất hiện cảnh người ở trước mặt nằm dưới thân rên dâm.
Gã luồn tay xuống dưới háng vừa nhìn vừa sục, đến khi rùng mình bắn tinh dịch lên cỏ.
Phút sau gã dùng hiệu lệnh gọi con Bấc chạy ra hung hăng húc đổ giá vẽ của cậu, cậu sợ hãi gã mới bước ra tiếp cận.
– Thiếu gia sợ rồi phải không? Tôi ngồi đây canh cho cậu vẽ nhé?
Bùi Hoài vừa đặt nét bút cuối cùng xuống tranh, từ xa có tiếng chó sủa khiến cậu giật mình, nó xông đến hất đổ giá vẽ. Cũng may giá vẽ đắt tiền nên bền, tranh chỉ lăn vài vòng rơi xuống, khung tranh không bị hỏng, màu chỉ hơi lem chút, cậu có thể sửa được.