Tối đó, cậu nhóc lại muốn ở lại phòng ngủ phụ nhà anh, giáo sư Đường cảm thấy mình vừa vô thức làm bạn nhỏ giận nên đương nhiên chiều theo ý cậu.
Anh tắm xong sớm, trước khi bắt đầu công việc vẫn nhớ nấu một chén nước gừng qua cho Hướng Vĩ Tinh.
Cửa phòng bên cạnh được mở, cái đầu xù thò ra, đáng yêu hỏi: \”Anh ơi, anh tìm em hả?\”
\”Không có, chỉ là muốn đưa em uống thứ này thôi. Trời lạnh, giữ nhiệt độ cơ thể ổn định là quan trọng nhất mà.\” Đường Hải Nguyệt IQ cao ngất, nhưng EQ của anh hình như không được tốt cho lắm thì phải. Lời cún nhỏ rõ ràng mang theo vẻ chờ mong như thế, vậy mà anh lại nói lời khiến cậu nản chí ngay tắp lự.
Hướng Vĩ Tinh nhẹ mím môi, song cậu vẫn ngoan ngoãn nhận lấy, nhăn mặt uống một hơi hết sạch cái thứ nước cay xè này.
Không có mật ong, khó uống quá đi thôi.
\”Anh, anh không bỏ mật ong cho em sao?\” Mặt cậu hơi đỏ lên, ngại ngùng trần thuật một sự thật: \”Cay quá ạ.\”
Giáo sư Đường ngơ ngác, nhận ra bản thân mình lại rơi vào trạng thái lơ mơ suốt mấy ngày qua, không hề nhớ đến việc bạn nhỏ nhà anh rất sợ mấy thứ có vị đắng hay là cay như thế này.
Sao nhỏ đang nhìn anh, đưa ra cái chén sạch bong nhưng khóe mắt lại đỏ lên, trông đáng thương vô cùng.
Anh lại làm gì vậy?
\”Xin lỗi em, mai anh chắc chắn sẽ nhớ.\” Anh xoa nhẹ đầu cậu, Hướng Vĩ Tinh nhẹ nhắm mắt, tùy ý để anh dỗ dành mình, cho đến khi tay anh có xu hướng sẽ rời đi, cậu mới mềm giọng lên tiếng: \”Anh ơi, ôm chúc ngủ ngon có được không ạ?\”
Còn có chuyện này à?
Đường Hải Nguyệt nghi ngờ nhìn cậu, nhưng vẻ mặt cún con quá đỗi trong sáng, hai người từ nhỏ đến lớn đã ôm nhau không ít lần, hẳn là không có gì kỳ lạ đâu ha?
Anh khẽ gật đầu, nhẹ kéo cậu nhóc cao hơn mình nửa cái đầu lại gần, vòng tay qua ôm hờ lấy tấm lưng rộng lớn.
Hướng Vĩ Tinh vùi cả mặt mình vào cổ anh, yên lặng nhưng lại tham lam tận hưởng thứ mùi hương ngọt ngào đang tỏa ra từ người mà cậu thích.
Cảm giác cay nồng ban nãy cũng biến đâu mất rồi, giờ đây cậu chỉ cảm thấy vị ngọt của mật ong nguyên chất này mà thôi.
Nhiệt độ ấm áp truyền đến từ da thịt của một người khác, khiến Đường Hải Nguyệt có đôi chút ngại ngùng. Cậu kéo giãn khoảng cách giữa hai người, lại xoa đầu Hướng Vĩ Tinh, bảo anh ngủ sớm, còn mình thì nhanh chóng trở về phòng, chuồng êm khỏi cảm giác kỳ lạ vừa rồi.
Thấy anh không nhìn mình nữa, cái đuôi của cún nhỏ liền đung đưa thích ý, trên mặt cũng thu lại vẻ ngoan ngoãn bày ra cho anh xem.
Khuôn mặt cậu… à hay nói đúng hơn là toàn thân cậu mới phải, mọi thứ đều có thể lấy ra để dụ dỗ anh trai ngây thơ của mình.
Đường Hải Nguyệt cùng tay cùng chân đi vào phòng, mãi cho đến khi ngồi trước bàn làm việc anh mới như bừng tỉnh, vỗ vỗ vào má mình, tự trách: \”Đỏ mặt cái gì? Em ấy không phải chưa từng ôm mày bao giờ đâu.\”