Mọe tự nhiên lười viết H . hehe Việt Nam thắng rồi. Tui không đi bão tui ở nhà làm bão cho các bạn nhó. Mai bão chap nhe
~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Thấm thoát hai tuần đã trôi qua. Không một ai biết Quang Anh đã làm gì Đức Duy trong hai tuần đó. Chỉ biết rằng hôm nay chính là ngày mà hội của gã bắt đầu hành động mà nạn nhân đầu tiên chính là…
\”Duy ơi. Hôm nay là một ngày đẹp trời đấy. Bé muốn đi chơi với anh không\”- Quang Anh ôm Đức Duy trong lòng, hôn hôn hõm cổ, nơi xương quai xanh vẫn còn vương vết hôn cắn hỏi nhẹ
\”Ức… có… em muốn… muốn đi chơi. Quang… hah… Quang Anh cho em đi nha\”- Đức Duy nhấp nhô trên cơ thể gã, phía dưới không ngừng phun ra nuốt vào dương vật lớn. Đôi mắt vốn đầy sao trời lấp lánh hi vọng giờ vô hồn thất thần không có tiêu cự
\”Bé ngoan sẽ được thưởng. Nào. Bé biết phải làm gì mà\”- Quang Anh xoa xoa eo thon nhẹ giọng hỏi
\”Dạ. Bé biết rồi\”- Đức Duy từ từ đứng dậy, vật lớn rời khỏi huyệt mềm tạo ra một tiếng động vô cùng dâm đãng
Em quay người lại đối diện với gã, nhẹ nhàng hôn từ trán xuống dưới má rồi nhẹ vờn quanh chóp mũi để thêm một nụ nữa. Nhìn thấy gã đang không chú ý đến mình chỉ chăm chăm nhắm mắt hưởng thụ, Đức Duy cười mỉm tiếp tục hôn xuống môi rồi di xuống cạnh cổ gã để lên đó mấy dấu hickey đậm màu
\”Bé nhỏ à. Anh rất vui khi em ngoan như này đấy\”- Quang Anh tay đặt trên eo em khẽ siết chặt, sau đó một luồng pheromone nồng đượm bất ngờ xông thẳng tới làm cả người em mềm nhũn gã vào lòng gã – \”thật là. Không ngờ em lại vẫn mang suy nghĩ đó\”
\”Chậc… chút nữa là… là được rồi\”- Đức Duy gằn giọng, ánh mắt đầy thách thức nhìn gã
\”Hai tuần mà không thuần phục được bé mèo nhà em. Đúng là alpha định mệnh của tôi có khác\”- Quang Anh thở dài ghé xuống hõm cổ em dụi dụi, đặt tay em lên cổ mình, xốc người lên bế lên phòng
\”Thằng chó. Bỏ tao xuống\”- Đức Duy tuyệt vọng nhìn càng lúc càng tiến gần hơn với phòng ngủ
\”Ngoan nào. Mèo hư vậy mà định ấn huyệt khí cụ của anh để giết anh mà nhỉ. Cái này là hậu quả sau khi em thất bại đấy\”- Quang Anh cười gằn thả càng thêm nhiều pheromone hơn
Cơ thể Đức Duy sau hai tuần bị dạy dỗ đã mẫn cảm đến không thể mẫn cảm hơn. Alpha là không thể bị đánh dấu vậy mà chỉ trong hai tuần bị cắn liên tục hương lavender đã có dấu hiệu nhiễm lên mùi trầm hương. Em có linh cảm chỉ cần thêm một thời gian nữa thôi em sẽ thật sự không thể quay đầu lại, không thể khống chế bản thân nữa
Quang Anh đem em vào phòng ném vào, nhanh chóng lấy ra một viên thuốc kích dục nhét vào miệng em, trói tay khóa xích cẩn thận. Làm xong hết thảy, gã để toàn bộ đồ có dính pheromone của mình ở phía xa nơi em không thể dùng chân kéo về
\”30\’. Em chịu đựng được tôi sẽ từ bỏ và thả em đi. Bé nhỏ. Chúc em may mắn\”- Quang Anh nhẹ vỗ vỗ má em, hôn lướt qua môi mềm rồi đi ra khỏi phòng, trước đó tất nhiên vẫn không quên khóa cửa cẩn thận