Chỉ muốn gọi ánh trăng sa vào vì cô
_____
Mạnh Thính Chi chờ ở khu căn hộ Chẩm Xuân, trong đầu nghĩ đến rất nhiều chuyện, nghĩ đến bức thư đó.
Thật ra cô chỉ có thể nhớ đại khái.
Ký ức đã vụn vỡ, điều để lại ấn tượng sâu nhất chính là hôm đó bên ngoài Tam Sinh Hữu Tín có mưa rất to, đang là giờ học, trong nhà sách ít người, chủ tiệm đang dỡ hàng hóa, chuông gió ngoài cửa lắc qua lắc lại vang lên âm thanh, xen lẫn trong làn hơi mưa mịn màng, ẩm ướt.
Cô mua bì thư có in logo \”Tam Sinh Hữu Tín\” màu xanh cổ vịt đậm, chủ tiệm thu tiền, thấy cô mặc bộ đồng phục trường số 14 thì ngạc nhiên hỏi: \”Hôm nay không đi học?\”
\”Dạ trốn học.\”
Tóc mái ngang lưa thưa và vẻ ngoài ngoan ngoãn của cô làm chủ tiệm càng ngạc nhiên hơn nữa, nhưng cô không để ý, đến chỗ ngồi cạnh cửa sổ, lấy một cây bút trong cặp ra.
Nhìn giấy viết thư trắng trơn, cô bần thần hồi lâu.
Không biết phải nói em có còn gặp được anh không với một người đang nơi chân trời góc biển thế nào.
Đèn xe chói lòa đột ngột xuất hiện từ ngã rẽ.
Mạnh Thính Chi thôi thẫn thờ, chầm chậm đứng lên trong ánh đèn đó, thấy cửa xe mở ra, người đã từng ở nơi chân trời góc biển, bặt vô âm tín ấy đang đi từng bước về phía cô.
Cuối tháng mười, ban đêm nhiệt độ giảm, trời nổi gió, anh liếc nhìn căn biệt thự số 6 cạnh ánh đèn lờ mờ.
\”Sao không vào trong?\”
Mạnh Thính Chi hơi khum đầu ngón tay lại, nói nhỏ một câu rất vô lý, \”Em sợ anh không thấy được em.\”
\”Sao thế được.\” Trình Trạc vươn tay ôm cô vào lòng mình, áp bàn tay lên gáy cô, vỗ nhè nhẹ, \”Lạnh không?\”
Anh mặc còn ít hơn cô, Mạnh Thính Chi áp nửa mặt vào trái tim anh qua lớp vải áo sơ mi, mùi hương sạch sẽ rất dễ chịu, cô kệ chiếc túi xách đã tuột từ vai xuống cổ tay, duỗi tay ra ôm eo anh.
Chỉ muốn ôm người này thật chặt.
Trình Trạc sờ thấy phần da gáy cô đã lạnh buốt, chỉ nghĩ rằng cô lơ ngơ thế này vì hóng gió nãy giờ, lòng bàn tay lại chạm vào má cô, phần giữa ngón cái và ngón trỏ đặt ở cằm, nâng mặt cô lên, anh cúi xuống nhìn.
\”Lạnh không em? Muốn vào xe ngồi đỡ không?\”
Mạnh Thính Chi lắc đầu, vẫn giữ tư thế ngửa đầu.
Từ góc độ này, tất cả những gì trong mắt cô đều lộ ra hết trong ánh nhìn của Trình Trạc, bao gồm cả khóe mắt đỏ ửng vì lúc nãy khóc.
Ngón tay cái của Trình Trạc di chuyển đến nơi đó, nhẹ nhàng vuốt ve, ngắm nhìn, môi mím lại, Mạnh Thính Chi chưa nghe thấy anh nói gì thì một cảm giác ấm áp đã rơi xuống trán.
Như thể có gì đó đã lấp đầy chỗ trống trong lòng cô, dễ chịu vô cùng. Mạnh Thính Chi nhắm mắt lại một lúc, khi mở ra lần nữa, người đó áp nhẹ vào chóp mũi cô, vẫn im lặng.