Edit: Tinh Nguyệt
=== ( ˘ ³˘)♥ ===
Lâm Đường còn ở nơi đó nức nở thút tha thút thít, giống như đem hết tất cả ủy khuất hóa thành nước mắt mà trôi đi, ở trong chuyện tình đôi khi quá mức nghiêm túc không phải là chuyện tốt.
Lâm Túc đè đè đầu của cậu nói: “Thịnh Hoằng chưa chắc nhớ rõ chuyện lúc trước, khả năng cao chỉ là nói giỡn, cậu ta đã có người yêu, em không cần nhất thiết phải kịch liệt xông lên làm cho người ta cảm thấy phiền.”
“Nhưng mà rõ ràng là, em thích anh Hoằng trước,” con ma men nhỏ này logic vẫn còn rất rõ ràng.
“Tình cảm chẳng phân biệt thứ tự đến trước đến sau, chỉ hỏi có thích hay không,” Lâm Túc nói.
Không phải cứ nói bạn thích người này trước, thì người này cũng sẽ thích bạn, tình cảm vốn dĩ không nói đạo lý, đây cũng là nguyên nhân khiến cho nhiều người thương tâm thương phổi.
“Anh Hoằng…… anh Hoằng lúc trước chỉ thương có một mình em,” rõ ràng Lâm Đường càng thương tâm.
“Cậu ta xem em là em trai.” Lâm Túc nói ra chân tướng sự thật, “Nếu em xem cậu ta là anh trai, cậu ta vẫn thương em, nhưng vào lúc cậu ta đã có người yêu em lại chen chân vào, vậy em chính là người thứ ba.”
06 lên tiếng: 【 ký chủ, loại khuyên nhủ của thẳng nam này chỉ đem đến hiệu quả tương phản. 】
Sao Lâm Túc có thể không biết được, nhưng mà lời này nếu hắn không nói cho Lâm Đường thì cũng sẽ không có ai nói cho cậu, nếu nói con trai nhất định phải đến với một thằng đàn ông thì rõ ràng cha Lâm càng nguyện ý đó là Thịnh Hoằng, mà mẹ Thịnh từ khi Lâm Đường còn đã đem cậu thành người thân mà thương, so với Bạch Tu Nhiên thì càng nguyện ý là Lâm Đường.
Ở trong cốt truyện thế giới nguyên bản để mẹ Thịnh chấp nhận Bạch Tu Nhiên Thịnh Hoằng đã tiêu phí không ít sức lực, còn về Lâm Đường, mẹ Thịnh cho dù thích cũng không thể ép buộc con ruột mình.
Khi Lâm Túc nói xong lời này, bé mèo nhỏ vốn dĩ đang được vuốt thuận lông quả nhiên dựng hết lông lên: “Anh mới là người thứ ba!!! Anh là hỗn đản cướp mẹ của tôi, còn cướp luôn ba của tôi, anh mới là người thứ ba, anh rõ ràng không phải người của Lâm gia!!!”
Lúc mà cậu mắng chửi người miệng mồm cũng lanh lợi, một chút do dự cũng không có, hiển nhiên những lời này đã nghẹn ở trong lòng cậu lâu rồi.
Lâm Đường chán ghét nguyên chủ, từ nhỏ liền chán ghét, vốn dĩ Lâm Túc tưởng bởi vì nguyên chủ mang theo ác ý, hiện tại ngẫm lại có lẽ không phải.
Cái con ma men nhỏ ngốc nghếch này chưa có tâm tư mẫn cảm đến trình độ đó, nguyên nhân cậu chán ghét Lâm Túc, khả năng cao là đến từ mặt cha mẹ.
Mặc kệ là đứa trẻ nhận được nhiều yêu thương cũng sẽ có cảm giác không thích cha mẹ yêu thương một đứa trẻ khác, huống chi nguyên chủ ở cạnh bên người mẹ Lâm 5 năm, mà Lâm Đường từ đầu đến cuối đều không có gặp qua mẹ ruột của mình.
Nhân vật người mẹ này không phải những người khác có thể dễ dàng thay thế được, cho dù cha Lâm muốn cái gì cho cái đó, lại thiếu mất đi quan tâm tinh tế.