Edit: Tinh Nguyệt
=== ( ˘ ³˘)♥ ===
Đôi mắt Lâm Đường chuyển hướng liếc mắt về phía trứng chiên một cái, giây tiếp theo liền dùng đôi mắt tức giận bừng bừng trừng Lâm Túc, thanh âm như từ kẽ răng mà phát ra tới: \”Anh cố ý đúng không?\”
Lâm Túc vẫn duy trì thái độ ngay ngắn giản dị nói: \”Anh đây là tốt bụng nhắc nhở.\”
Vừa mới bị nhốt tiểu thiếu gia không dám lại phát hỏa, chỉ có thể hít sâu bình phục cảm xúc chính mình cảm xúc, đừng nói, khuôn mặt nhỏ kia đỏ lên ở mắt Lâm Túc xem ra rất là mỹ diệu.
Em trai không thể lấy ra khi dễ còn có cái gì gọi là ý tứ nữa, thật là sáng sớm hoàn mỹ.
Lâm Túc đi chạy bộ buổi sáng, tố chất thân thể này kỳ thật cũng khá tốt, nhưng mà so với tốt nhất vẫn còn xa xa, dựa theo tiêu chuẩn khắc nghiệt của chính hắn, ít nhất muốn đem bốn khối cơ bụng dư lại như có như không luyện thành có.
Lúc trở về tiểu thiếu gia đã đi rồi, cơm tiện lợi cũng không mang, bữa sáng đương nhiên cũng không có ăn, giá trị tức giận giá trị cơ bản có thể xác định bạo động.
Ngữ khí 06 bình thẳng: 【 ý nghĩa này chính là những ngày kế tiếp ngài cần phải vượt qua một đoạn nước sôi lửa bỏng. 】
Thật là một chút đều không nhìn ra tới vui sướng khi người gặp họa.
Lâm Túc tâm tình không tồi: 【 vậy thật là đáng giá chờ mong. 】
Dùng cơm sáng xong, Lâm Túc cùng cha Lâm cũng không phải cùng đi công ty, tuy rằng việc Lâm Túc là Lâm gia con nuôi mọi người đều biết, nhưng là bình thường công nhân nên có cung kính vẫn phải có, đến nỗi sau lưng sẽ nói thầm cái gì, kia cũng không phải phạm vi trước mắt Lâm Túc cần quan tâm.
\”Giám đốc, hôm nay 11 giờ buổi sáng cần cùng ăn cơm với giám đốc Vương của công ty Hải Thịnh.\” trợ lý là một người đàn ông nhìn bình thường giản dị.
Tuy rằng công tác của trợ lý công tác này thì phụ nữ làm càng cẩn thận, nhưng mà nguyên thân rõ ràng không nghĩ trước mắt trước gặp phải cái tai tiếng màu hồng gì, cũng rước đi rất nhiều phiền toái giúp Lâm Túc.
\”Giúp tôi hẹn người, mười phút sau mở họp.\” Lâm Túc nhìn đồng hồ một chút nói.
\”Vâng.\” trợ lý đi an bài.
Lâm Túc ngồi ở chỗ chính mình lật xem hạng mục office building, cái hạng mục này nhìn rất nhỏ, ở trước mặt Lâm thị không đáng giá nhắc tới, nhưng là phía sau Lâm thị sụp đổ lại là bởi vì chuyện này mà dựng lên.
Nguyên thân vì củng cố tài sản chính mình, ở trong đó dùng thấp một bậc tài liệu, vốn là không có gì trở ngại, nhưng mà hắn giao cho đội công trình ở trong đó lại giành một ít lợi nhuận, song việc ăn bớt ăn xén nguyên vật liệu này dựng được ba năm, sau ba năm toàn bộ trực tiếp sụp xuống, tuy rằng là cuối tuần, nhưng vẫn cứ tạo thành thương vong cho nhân viên, cũng thổi lên sự sập đổ của Lâm thị.
Lâm Túc tính toán trọng tố lại hạng mục, không phải mơ ước cái gì, mà là đau lòng mấy cái mạng người vô tội kia.
Mặc kệ trải qua nhiều ít nhiệm vụ, hắn trước sau vẫn cho rằng sinh mệnh loại đồ vật này không phải có thể dùng giá trị để cân nhắc.