Mà sau khi đám người đó đi về, Chu Tân Đường ngồi ở mép giường của Lâm Túc, biểu tình có chút phức tạp, sau một lúc lâu thở dài một hơi nói: \”Lần này mạng cậu lớn còn có thể tỉnh lại, lần sau đi đường nhớ xem đường thật kĩ, sơ suất một chút thì mạng cũng chẳng còn.\”
Cách anh nói chuyện như đang dạy đời, chỉ là trong giọng nói lộ ra chút đau buồn nhỏ đến không thể phát hiện.
Theo hướng đi của thế giới, trong trí nhớ Chu Tân Đường cha mẹ nuôi của anh chết là vì tai nạn xe cộ, thụ chính Trình Lạc Trúc khi chết cũng là do tai nạn xe cộ, đời trước của cậu tuy rằng không đẹp, nhưng là kỹ thuật diễn lại vô vùng tốt, Chu Tân Đường cũng thưởng thức cậu.
Còn vì sao mà đến sau khi trọng sinh mới yêu? Bạn bè với người yêu đôi khi cũng chỉ thua kém nhau một cái gương mặt, háo sắc là bản tính của nhân loại, Lâm Túc cũng chẳng thấy hổ thẹn.
Đương nhiên, giữa người yêu với nhau không phải chỉ cần một gương mặt là đủ để vượt qua quãng đời còn lại, chỉ là không có gương mặt kia, thì sao người kia sẽ suy nghĩ theo góc độ người yêu, không có bắt đầu sao giải được linh hồn thú vị?
\”Cậu nhìn chằm chằm tôi làm gì?\” Chu Tân Đường nhìn về đôi mắt bị băng kín, ngoài ý muốn phát hiện trợ lý mà anh không chú ý mấy này hình như có một đôi mắt sâu thẫm chứa đầy tâm sự, có cảm giác như bị lôi cuốn mạnh mẽ.
Diễn viên trời sinh đã rõ diễn xuất cũng có, thiên phú có đôi khi còn tốt hơn so nỗ lực, mà có một đôi mắt mang theo cảm tình tình thì đó chính là ông trời thưởng cơm ăn, nhưng thật ra đáng tiếc một thân thương tàn này, chỉ sợ thân thể phục hồi như cũ thì mặt cũng không thể nhìn.
\”Cảm ơn anh Chu đến xem em.\” Lâm Túc nhưng không có tính toán dùng dáng vẻ này ghẹo trai, nhưng ấn tượng tốt vẫn cần phải lưu lại, \”Hiếm khi nhìn ngài ở khoảng cách gần như vậy, không chuyển rời mắt đi được.\”
Trong giọng nói của hắn mang theo khát khao, lại cho người khác không có cảm giác bị mạo phạm, Chu Tân Đường cười một chút đứng dậy nói: \”Nhóc con nhà cậu cũng thật dẻo miệng, cậu dưỡng thương cho tốt đi, lần sau tôi lại đến thăm cậu.\”
Trong giới giải trí có biết bao nhiêu sóng gió, Chu Tân Đường vẫn luôn sừng sững, người khen anh khen đến ra hoa thật sự không ít, đối với khích lệ như vậy chỉ có thể nói là tập mãi thành thói quen, nhưng tóm lại bị khen thì tâm trạng tốt hơn là so với bị mắng.
Người đại diện hối anh rất gấp, anh cũng chỉ nói chuyện vài câu liền rời đi, anh nói chuyện khách với Lâm Túc, Lâm Túc cũng khách sáo với anh.
Lấy địa vị của Chu Tân Đường hiện tại có thể tới xem hắn – một trợ lý nhỏ chẳng thân quen đã xem có lòng rồi, một lần là đủ, còn về chuyện mà về sau lại đến xem, không dễ dàng tin tưởng thì cũng không ôm mong chờ gì.
【 thật đúng là người tốt. 】 Lâm Túc cảm khái nói.
Tuy nhiên, dựa trên sự hiểu biết của 06 về ký chủ nhà mình, hắn ít khi phán xét một người khi chưa tìm hiểu kỹ quá khứ của họ, mà một khi có mấy ngày đã phán xét thì cũng đại biểu cho việc hắn có hứng thú khác, hoặc là chỉnh người, hoặc là……【 ngài nhìn trúng? 】