Bên ngoài sơn động sương mù dày đặc, nhưng bên trong động lại vô cùng khô ráo, trong tay Bạch Tà nổi lên một đạo hỏa quang, thế giới trước mắt liền trở nên sáng ngời lên.
Bạch Tà diện một bộ trường bào màu xanh nhạt đứng ở ngoài cửa động, ngũ quan sắc bén như đao, dưới ánh lửa vàng ấm, nổi bật lên thần sắc mười phần băng lãnh.
Cái sơn động này, chính là sơn động mà năm đó y cùng Thời Lan Trạch ở chung một chỗ.
Lúc trước y cũng không muốn cùng người khác chung đội, liền một mình lịch luyện trong bí cảnh này, sau đó đụng phải Thời Lan Trạch bị lạc một mình, lại gặp phải yêu thú, còn vừa vặn gặp mưa, hai người buộc phải tạm lánh ở bên trong sơn động, không chỉ có như thế, bọn họ ở bên trong sơn động còn gặp phải yêu hồ, cả hai đều cùng trúng hồ độc.
Lúc trước y còn không có nghĩ nhiều, chỉ xem chuyện này đều là trùng hợp, nhưng nghe xong Yến Hàn Mặc nói y mới biết được, nào có trùng hợp gì chứ, bất quá hết thảy là do Thiên Đạo cố ý an bài, hồi tưởng lại lúc đầu y không hiểu được mà bị Thời Lan Trạch hấp dẫn đi đến, thiếu chút nữa làm ra chuyện chính y sẽ phải hối hận, Bạch Tà liền nhịn không được ghê tởm.
\”Ngươi tìm ta tới đây làm gì?\” Bạch Tà đạm mạc nói.
Yến Hàn Mặc thở dài nói: \”Không có gì, ta chỉ là muốn cho Lạc Hằng thở khẩu khí, ngươi cùng Lạc Hằng ở thế giới này vốn chính là tử địch, mà Lạc Hằng đột nhiên sống lại, hai người các ngươi luôn dính ở bên nhau, cốt truyện bị vặn vẹo, tổng cảm giác sẽ xảy ra chuyện không tốt.\”
Bạch Tà siết chặt nắm tay, mi mắt rũ xuống, che giấu gió lốc dưới đáy mắt, \”Ngươi còn rất quan tâm hắn!\”
\”Rốt cuộc bọn ta cũng là người cùng thời không, tông chủ ta không ở, cũng chỉ còn thừa hai bọn ta sống nương tựa lẫn nhau.\” Xem sắc mặt y không tốt, Yến Hàn Mặc vội vàng nói tiếp: \”Ta muốn mang ngươi tới là thật, nói cho ngươi ta phát hiện thông đạo ra ngoài cũng là thật, ta nhớ rõ trong nguyên tác có đề qua đi nơi này.\”
Yến Hàn Mặc chỉ chỉ cửa động kia, \”Nếu ngươi không tin ta, ngươi có thể đi hỏi sư tôn ngươi, hắn cũng xem qua quyển sách kia chắc chắn cũng sẽ biết chuyện này.\”
Sắc mặt Bạch Tà hơi lạnh, nhìn cửa động đen như mực, cuối cùng cũng đi vào.
Vô luận thật giả, y đều không thể đi hỏi sư tôn.
Nhìn bóng lưng không quay đầu lại của Bạch Tà, Yến Hàn Mặc hơi nheo mắt lại, ánh lửa lay động, không soi rõ bóng người.
Yến Hàn Mặc đứng mấy hơi sau liền đuổi kịp bước chân y, cùng y nói chuyện phiếm nói: \”Bạch tông chủ vì sao cứ phải vội vã ra ngoài như vậy?\”
Bạch Tà lạnh mặt, không phải y sốt ruột muốn ra ngoài, mà là sốt ruột sư tôn ra ngoài. Bạch Tà không để ý đến hắn, tiếp tục về phía trước.
Thấy y không đáp, Yến Hàn Mặc tự thấy không thú vị cũng khôi phục lại trầm mặc.
Trong sơn động thật yên tĩnh, yêu thú năm đó đã không còn tồn tại nữa, chỉ có mấy con dế mèn ngẫu nhiên bò qua làm ra ít động tĩnh.