Hàn Ngọc Thiên Phương thuyền vừa được đặt xuống giữa dòng sông lửa đã tỏa ra hơi lạnh như băng.
Sông lửa hơi ngừng một lúc, sau đó dòng chạy lại mãnh liệt lên. Bảo thuyền thiên giai tỏa ra hào quang màu lam nhạt như đáng đối kháng với con sông lửa. Cả hai không phân thắng bại, dòng chảy xung quanh thuyền nhỏ dần dần bị đông lại, mà thân thuyền cũng đỏ lên.
Mặc Thu lạnh lùng nói: “Máu đầu tim của Yêu Tôn này thật lợi hại, thuyền này e rằng không chống đỡ được lâu.”
Lạc Tiệm Thanh gật đầu: “Lên thuyền!”
Hai người điểm đầu ngón chân, bóng dáng nhanh như điện. Mặc Thu nhẹ nhàng lên thuyền, còn Lạc Tiệm Thanh bên này thì rắc rối hơn, khi y tới khoảng cách mười trượng thì liên tục có yêu thú lửa lao tới. Lạc Tiệm Thanh sớm có chuẩn bị, y nâng Sương Phù kiếm lên, mỗi chiêu là một mạng!
Có tu vi Nguyên Anh kỳ, trận gió còn vừa thôi qua, đây là lúc con sông lửa yếu nhất!
Lạc Tiệm Thanh chém đám yêu thú như chém cỏ, thẳng đến khoảng cách ba trượng lại gặp con rồng lửa kia.
Rồng lửa vừa thấy Lạc Tiệm Thanh đã gầm gừ cười to: “Lại là tên kiếm tu đáng ghét nhà ngươi! Đến đây đi, lần này bổn quân nhất định sẽ… A!”
Lạc Tiệm Thanh bình tĩnh vung kiếm chém tới, con rồng lửa vì suy yếu mà rơi xuống cấp sáu, trực tiếp bị đại trận Thanh Liên Cửu Kiếm chém thành hai nửa.
“Này… điều này không thể xảy ra…”
Lạc Tiệm Thanh không để ý tới con rồng lửa tự cao tự đại này, y đi tới trước một trượng, đột nhiên thấy một con Kỳ Lân lửa lười biếng đang nhìn y với ánh mắt không mấy thiện cảm, nó nói với Lạc Tiệm Thanh: “Bổn quân không muốn dính dáng gì tới lũ nhân loại thấp hèn các ngươi, cút đi!”
Thời gian cấp bách, Lạc Tiệm Thanh cũng không để ý tới giọng điệu khinh miệt và vô lễ của nó, y tiếp tục đi về phía trước. Ngay khi y chuẩn bị bước lên Hàn Ngọc Thiên Phương thuyền thì lại thấy một bóng dáng lờ mờ hiện ra. Một tráng hán cao to cầm chiếc rìu lớn trong tay, hung tợn nhìn y.
Đồng tử Lạc Tiệm Thanh co lại.
Yêu Tôn cấp cao!
Nhìn thấy yêu thú có hình người nọ cầm rìu bổ về phía mình, Lạc Tiệm Thanh lập tức bấm thủ quyết chuẩn bị dùng tới tuyệt chiêu. Nhưng mà ngay lúc này, nốt chu sa giữa lông mày Lạc Tiệm Thanh lóe ánh sáng đỏ, yêu thú kia hơi chần chừ một chút sau đó quay về con sông lửa.
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh khiến Lạc Tiệm Thanh không hiểu gì hết. Nhưng y cũng không có thời gian để suy nghĩ vì Mặc Thu vẫn luôn kêu to: “Mau! Thời gian không còn nhiều”. Vì thế, Lạc Tiệm Thanh lập tức bay lên thuyền, Hàn Ngọc Thiên Phương thuyền nhanh chóng đi tới cửa ra của sông lửa.
Sơn cốc này chỉ có hai nơi nhìn như có thể đi ra. Một là cửa vào của sông lửa, hai là cửa ra của sông lửa.
Dựa theo lời nói của Mặc Thu, sông lửa này là máu đầu tim của Yêu Tôn thiên giai, phía thượng du của con sông lửa kia là gì thì cũng vô cùng khủng bố. Vậy nên cả hai quyết định đi hướng ngược lại. Nhưng trận gió nửa năm xuất hiện một lần đều tới từ cửa ra, vì thế lựa chọn lần này chỉ là mạo hiểm, hai người cũng không biết phía sau sẽ có cái gì.