Phản Phái Hữu Thoại Thuyết – Mạc Thần Hoan (Hoàn) – Chương 164-5: Ma Thiên Thu × Tấn Ly (Hoàn toàn văn) – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Phản Phái Hữu Thoại Thuyết – Mạc Thần Hoan (Hoàn) - Chương 164-5: Ma Thiên Thu × Tấn Ly (Hoàn toàn văn)

Khi Tấn Ly tỉnh lại, đãi là Địa Giai hậu kỳ tu vi.

Trên mặt hắn còn dấu tay rõ ràng, thiếu niên đứng ở mép giường, không dám thở mạnh, chỉ có thể gắt gao cắn chặt môi mình. Y đang sợ hãi, nhưng vẫn không chịu cúi đầu.

Đến lúc này Tấn Ly mới y thức được mình lưu một cái phiền toái.

Đứa nhỏ này quá quật cường, khiến người khác phải đau lòng.

Tấn Ly thở dài, nói: \”Bản tôn…. ta vẫn chưa trách ngươi, hẳn là phải cám ơn ngươi, làm ta từ tẩu hỏa nhập ma trở lại trạng thái bình thường.\”

Thiếu niên siết chặt ngón tay.

Tấn Ly ngước mắt nhìn y: \”Ngươi đã từng nói, bất luận thế nào ngươi cũng muốn rời khỏi đây?\”

Thiếu niên đột nhiên ngẩng đầu, rồi nặng nề gật đầu.

Tấn Ly nhàn nhạt nói: \”Chờ ngươi đến cảnh giới Kim Đan kỳ, ngươi tới nơi này…. ngủ cùng ta một đêm, ta đưa ngươi rời đi!\”

Đôi đồng tử bỗng thoáng lên sự kinh hãi, cả người run rẩy, tức giận đến cắn chặt răng, lại chỉ có thể trầm mặc đáp ứng.

Biết rõ chỉ cần mình đến Kim Đan kỳ nhất định phải vượt qua đêm đó, nhưng y không thả lỏng tu luyện, trái lại dùng tốc độ nhanh nhất, không ngủ nghỉ mà tu luyện. Y là thượng phẩm hạ phẩm căn cốt, Tấn Ly cũng không có dạy dỗ y, nhưng y chỉ trong năm năm ngắn ngủi liền đột phá Kim Đan kỳ.

Cho dù có sự trợ giúp của hồ nước trên Long Đảo, tốc độ này cũng mau đến kinh người.

Đêm hôm đó, thiếu niên đi tới nhà ở của Tấn Ly.

Tấn Ly ngồi ở mép giường, mắt nhìn ánh trăng bên ngoài, không quay đầu lại, chỉ ngoắc ngoắc ngón tay, nói: \”Tự mình lại đây, cởϊ qυầи áo.\”

Thiếu niên cắn răng, tiến lên.

Y ngoan ngoãn đem quần áo của mình lột sạch, ánh trăng chiếu vào trên làn da trắng nõn. Mấy chục năm qua, thời gian làm y càng thêm diễm lệ, xin đẹp đến nỗi khiến nam nhân khác liền không thể không đi tán thưởng
Y thậm chí không cần Tấn Ly phân phó, liền bò lên trên giường hắn, tới trước người Tấn Ly, cúi đầu muốn hôn hắn.

Tấn Ly né tránh nụ hôn, lạnh lùng nói: \”Trực tiếp bắt đầu đi.\”

Thiếu niên thân mình cứng đờ, nhẹ nhàng lên tiếng \”vâng\”, sau đó liền bắt đầu cởϊ qυầи áo Tấn Ly.

Tấn Ly vẫn quay đầu nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, ngay lúc này, thiếu niên bỗng dùng linh lực thúc ra một tiểu đao, hướng lồng ngực Tấn Ly đâm tới. Y dùng lực tàn nhẫn, nhắm ngay vị trí tim, sau đó đâm xuyên qua lồng ngực Tấn Ly.

Tấn Ly mở to hai mắt quay đầu nhìn y, giống như muốn nói: Không phải ngươi đã từng chủ động nguyện ý như vậy sao?

Thiếu niên môi đỏ nhếch lên, lộ ra một nụ cười nguy hiểm: \”Lúc đó ta là thiếu niên vô tri. Tại sao ta phải vì họ báo thù liền phải hy sinh chính mình? Ta muốn được sống sảng khoái, ta muốn vì chính mình mà sống! Ai muốn hiến thân cho ngươi, ta chuẩn bị nhiều năm như vậy, chính là chờ ngày này. Ta tưởng ngươi là chính nhân quân tử, không ngờ ngươi cũng giống như bọn họ. Ngươi đi chết đi!\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.