Khi tới trúc đình, Ma Thiên Thu phất tay áo đem bảo thuyền thu vào nạp giới, y xoay lại liền thấy một người, thấy cảnh tượng khiến y nín thở.
Người nọ trong tay cầm sáo ngọc màu trắng, tóc đen như thác nước, một thân áo lam, đứng ở trong trúc đình giữa hồ nước. Hắn chậm rãi xoay người, ánh mắt trong suốt nhìn y, mặt mày lãnh đạm có điểm nhu hòa, đôi mắt xanh thẳm, đứng ở nơi đó tựa như phong cảnh xinh đẹp.
Lần đầu tiên, Ma Thiên Thu cảm thấy người này đẹp tới cực điểm.
Đời này y chỉ thừa nhận một người đẹp hơn mình, đó chính là bạn tốt của y. Ma tôn trước giờ đều yêu thích đồ vật mỹ lệ, điểm này trên dưới Ma Đạo cung đều biết. Yêu tôn Tấn Ly tướng mạo xuất chúng, điểm này toàn bộ yêu tộc cũng đều biết được.
Thế nhưng đây là lần đầu tiên, Ma Thiên Thu cảm thấy… hắn giống như cảnh sắc đẹp nhất trên đời.
Yêu tôn áo lam cầm sáo ngọc trắng như tuyết, thần sắc xinh đẹp lại có chút cô độc.
Trước mắt Ma Thiên Thu bỗng lóe lên một bóng người. Người kia thân hình mơ hồ, cũng mặc trường bào xanh thẳm, không cách nào thấy rõ gương mặt, Ma Thiên Thu lại cảm thấy được, người này nhất định đẹp tới cực hạn.
Trong đầu đau đớn kịch liệt, Ma Thiên Thu mắt tối sầm lại, cả người ngã về phía trước.
Trước khi ngất đi, Ma Thiên Thu nghe Tấn Ly kinh hoảng gọi: \”Thiên Thu.\”
Ma Thiên Thu theo bản năng kéo tay hắn, âm thanh suy nhược nói: \”Không sao, chỉ là hơi nhức đầu.\” Nói mình không có chuyện gì, y mới yên tâm mà hôn mê, để người này khỏi lo lắng.
Thật sự trước khi mất đi ý thức, Ma Thiên Thu cảm nhận được chính mình bị người này gắt gao ôm ở trong lồng ngực. Độ nóng ấm ở lồng ngực truyền tới, hơi thể nhè nhẹ bên tai: \”Ta…Thiên Thu…\”
Thời điểm tỉnh dậy, đã qua một ngày mới.
Ma Thiên Thu như trước không thể nhớ tới ảo ảnh kia là gì. Hơn hai ngàn năm qua, y đã chịu rất nhiều thương tổn, cũng không biết sao đầu mình lại choáng váng tới hôn mê, trong khi thân thể mình không có nguy hiểm gì ảnh hưởng tới.
Trên Long Đảo, hai người ngày đêm bên nhau. Có khi Ma Thiên Thu sẽ sinh khí, nhưng không quá ba ngày liền quên hết, lần nữa cùng Tấn Ly tốt đẹp trở lại. Chơi hồ trên thuyền, đi xem cảnh đẹp, hai trăm năm sau, Ma Thiên Thu vững vàng bước vào Hóa Thần sơ kỳ, Tấn Ly cũng tiến thêm một bước vào Hóa Thần trung kỳ.
Hai trăm năm tiếp theo, Ma Thiên Thu gióng trống khua chiêng đi Thái Hoa sơn, quả nhiên, phong chủ Ngọc Tiêu phong của Thái Hoa sơn là Ngô Tiêu Tử tôn giả thu nhận một đệ tử, đặt tên Vô Âm. Khi hắn đến Kim Đan kỳ, Ngô Tiêu Tử lấy cho hắn đạo hiệu là Huyền Linh Tử.
Hắn cùng với Tấn Ly bất đồng, Vô Âm từ khi ra đời liền nắm giữ ký ức của kiếp trước. Ma Thiên Thu vốn muốn thừa dip Huyền Linh Tử còn nhỏ, trêu chọc hắn một phen, ai ngờ đứa nhỏ này lại trưng lên gương mặt lạnh chết người mà mấy trăm năm sau mới có, nói rằng: \”Bản tôn không biết, ma tôn thế mà nhàm chán, tới trêu cợt hậu bối.\”
Ma Thiên Thu tức khắc nghẹn lời.
Lại thêm một người nhớ rõ đời trước, vậy sự tình của đời trước nhất định là sự thật đi?