Phản Phái Hữu Thoại Thuyết – Mạc Thần Hoan (Hoàn) – Chương 157: Ma Thiên Thu × Tấn Ly – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Phản Phái Hữu Thoại Thuyết – Mạc Thần Hoan (Hoàn) - Chương 157: Ma Thiên Thu × Tấn Ly

Trên đời này có chuyện xưa rất dài, lại có chuyện xưa rất ngắn.

Ma Thiên Thu trước nay đều sẽ không kể chuyện xưa, y vô cùng đơn giản chầm chậm nói, Tấn Ly liền an tĩnh mà nghe. Nhưng một giảng này, lại nói suốt ba tháng.

Phàm nhân cả đời bất quá có trăm năm, Ma Thiên Thu giảng chuyện xưa lại có một ngàn năm. Chuyện xưa kia tuyệt đối rộng lớn, khiến cho lòng người lo lắng, chính là ngữ khí của y cuối cùng lại bình đạm, vừa không cao hứng cũng không tức giận, cứ thế câu được câu không mà giảng.

Đến cuối cùng, y dần dần không muốn nói kĩ càng tỉ mỉ, chỉ là một câu khái quát, Tấn Ly cũng không mở miệng hỏi y.

Chờ giảng đến khi người kia trở thành thiên hạ đệ nhất, đại sát tứ phương, Ma Thiên Thu bỗng chốc im lặng, thật lâu sau, mới cười một tiếng, thập phần rộng lượng mà nói:\”Liền như vậy kết thúc tốt đẹp.\”

Hắc ám trong không gian tức khắc lại yên tĩnh đi xuống, Ma Thiên Thu dừng nói, Tấn Ly cũng không có mở miệng.

Dần dần, Ma Thiên Thu cảm thấy trong thân thể chính mình có một ít khí lực, một tia mỏng manh linh khí ở chỗ đan điền bị tổn hại chậm rãi ngưng tụ. Cổ lực lượng này tuy rằng thập phần nhỏ, nhưng không thể nào bỏ qua, Ma Thiên Thu rũ con ngươi, sắc mặt bình tĩnh, cũng bắt đầu thử vận chuyển linh lực.

Không biết đã qua bao lâu, linh lực trong đan điền của Ma Thiên Thu cũng càng ngày càng nhiều. Bấy nhiêu linh lực đối với thời kì toàn thịnh của y bất quá chỉ là muối bỏ biển, nhưng giờ khắc này, lại có thể tạo thành một ít thương tổn cho yêu tôn.

Dù sao y nhất định sẽ chết, trước khi chết làm cho kẻ địch bị thương một chút, đối với nhân tu bên ngoài mà nói, lại nhiều thêm một phần lợi thế.
Linh lực mỏng manh được giấu kín trong kinh mạch chậm rãi lưu chuyển, trong bóng đêm, Ma Thiên Thu nhìn không thấy biểu tình của Tấn Ly, chỉ có thể dùng linh thức cảm giác được đối phương như cũ ở bên cạnh mình, đồng thời xúc cảm trên tay trái còn nói cho y biết: Người này còn lôi kéo tay mình.

Ma Thiên Thu thật cẩn thận mà thao tác linh lực, tu vi của y so với đối phương thấp không ít, nhưng là nếu thật sự muốn đánh lén, cũng không phải không có khả năng. Trên trán dần chảy ra mồ hôi, môi đỏ lại như cũ hơi nhếch lên, giữa trán mồ hôi càng nhiều, ý cười trên môi càng tăng.

Ma Thiên Thu ngưng tụ linh lực trong lòng bàn tay phải, hình thành một điểm nhỏ như máu. Điểm nhỏ này trong lòng bàn tay y dần lớn lên, ngay khi y chuẩn bị nâng chưởng phách về phía ngực Tấn Ly, đột nhiên…Chỉ nghe Tấn Ly nhẹ nhàng \”Ân\” một tiếng, lại lần nữa mở miệng hỏi: \”Thiên Thu, ta rốt cuộc là ai? Ngươi lại là ai? Vì cái gì chúng ta lại ở chỗ này? Nơi này rốt cuộc là nơi nào?
Ma Thiên Thu: \”…\”

Chỉ trong nháy mắt chần chờ, Ma Thiên Thu chậm rãi thu tay, siết chặt tay phải, linh lực cùng ma khí ngưng tụ nhỏ dần thành điểm đỏ.

Kế tiếp sự tình, lặp lại một vòng ác mộng.

Tấn Ly như thế nào lại nói nhiều, hỏi nhiều vấn đề không xong như vậy?

Loại lải nhải dài dòng, ầm ĩ khiến người không chịu nổi này nếu như là ngày xưa, Ma Thiên Thu chưa bao giờ phiền lòng, bởi vì y sẽ đem đối phương chụp thành thịt nát. Nhưng hiện tại, căn bản y đối với Tấn Ly không quản ngại khó nhọc, thật sự nói tiếp cái gọi là chuyện xưa, y đem chuyện xưa của Lạc Tiệm Thanh( chuyện xưa kia Lạc Tiệm Thanh thập phần sùng bái Ma Thiên Thu) cũng nói một lần, Tấn Ly sau khi nghe xong, vẫn là quấn lấy y hỏi không ngừng.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.