Tiếng động ầm ĩ vang lên trong phòng đá.
Thân thể Lý Tu Thần cùng với đá vụn đập mạnh lên vách tường, vách tường thì không sao nhưng hắn thì đau đến nhe răng. Xương cốt toàn thân như bị nghiền nát, xương sườn gãy ít nhất bốn cái, nếu là người thường thì đã chết rồi.
Tiếp đó, một dòng uy áp cường đại dẫm nát chân Lý Tu Thần khiến hắn quỳ rạp trên mặt đất không thể nhúc nhích.
Giờ khắc này dù trong lồng ngực còn sôi trào du͙ƈ vọиɠ nhưng Lý Tu Thần cũng không dám để ý tới nó. Hắn giãy dụa ngẩng đầu rốt cục thấy rõ người tới.
Người nọ dáng người tuấn tú tao nhã, mặc trường bào trắng, tóc đen buông xõa, ánh sáng vàng quanh thân như ẩn như hiện, tám cánh hoa vàng trên trán như tỏa ra hàng vạn hàng nghìn hào quang, chói mắt không thể nhìn thẳng.
Lý Tu Thần run lập cập, hắn đã nhận ra người này là ai, nhưng hắn không hiểu vì sao người này sẽ xuất hiện ở đây.
Huyền Linh Tử hờ hững rủ mắt nhìn Lý Tu Thần chật vật nằm trên mặt đất, trong mắt không buồn không vui, cũng không còn phẫn nộ oán hận vừa rồi, chỉ dùng ánh mắt như nhìn vật chết mà nhìn Lý Tu Thần khiến hắn lạnh cả người, cảm giác mình chỉ cần cử động là người kia sẽ gϊếŧ mình không chút do dự.
“Vừa rồi ngươi dùng đôi bàn tay này chạm vào quần áo của đồ nhi ta sao?”
Thanh âm trầm thấp lạnh lẽo vang lên.
Giờ phút này Lý Tu Thần đã bị đau đớn và dục độc càn quấy không thể mở được miệng, tất nhiên sẽ không trả lời.
Nhưng Huyền Linh Tử cũng không cần đáp án của nó, hắn hờ hững nâng tay, một đạo kiếm quang màu vàng hiện lên, kiếm khí linh lực bay tới hai tay Lý Tu Thần, nháy mắt xuyên thủng hai tay nó.
“A a a!!!”
Lý Tu Thần đau chảy cả nước mắt nước mũi, hắn sợ hãi nhìn tôn giả cao cao tại thượng trước mắt. Chỉ nghe đối phương lại thản nhiên mở miệng nói: “Vừa rồi ngươi dùng ánh mắt này nhìn thân thể đồ nhi ta sao?”
“A a a!!!”
Trong mắt Lý Tu Thần chảy ồ ạt máu, dù là sấm sét đang rền vang trên trời cũng không thể ngăn lại động tác của Huyền Linh Tử. Huyền Linh Tử khép hai ngón tay lại, kiếm khí màu vàng chạy dọc ngón tay, mắt phượng hẹp dài chăm chú nhìn khối thân thể rách nát trên mặt đất.
Huyền Linh Tử nói: “Vừa rồi, Lý Tu Thần ngươi muốn ra tay với đồ nhi của ta sao?”
Kiếm quang trên ngón tay lóe sáng, Huyền Linh Tử nheo mắt, ngón tay chỉ tới Lý Tu Thần. Lý Tu Thần ôm hai mắt lăn lộn trên mặt đất, hắn không hiểu, rõ ràng người này phải là sư phụ của mình, vì sao lại muốn gϊếŧ mình, thậm chí mỗi một lời nói đều mang theo hận ý.
Mắt thấy kiếm khi kia sắp đâm tới, trên bầu trời đột nhiên vang lên tiếng sấm hung mãnh. Trong chớp mắt, một tia sét bạc ầm ầm đánh xuống, xuyên phá không gian bổ lên người Huyền Linh Tử!
Sấm sét kia không phải kiểu Lạc Tiệm Thanh triệu hoán tới, tia sét to hơn cả căn phòng đá này, chớp rạch quanh quẩn. Tia sét như vậy vừa nhìn đã cảm thấy sợ hãi, giống như… lôi kiếp đủ để gϊếŧ chết một người Độ Kiếp Kỳ đại năng!