Yêu thú cấp một tương đương với tu sĩ Luyện Khí tầng một đến tầng ba, lại không có linh trí gì, chỉ biết tác chiến theo bản năng. Lý Tu Thần đã là Luyện Khí tầng hai mà lúc ứng phó còn chật vật như vậy khiến Lạc Tiệm Thanh rất chán ghét.
Mắt thấy Lý Tu Thần sắp gϊếŧ chết một con yêu thú, Lạc Tiệm Thanh thu Thanh Trúc tán lại, khóe môi hơi nhếch, rút kiếm đâm xuống. Ai ngờ ngay khi y vừa mới rút kiếm chuẩn bị ám sát lại nghe một tiếng ngâm yêu mị từ sau vang lên.
Chuông cảnh báo trong lòng reo lên, lông tơ toàn thân dựng thẳng. Trực giác tu sĩ Kim Đan kỳ mẫn tuệ khiến y nhanh chóng lách sang bên phải, ngay sau đó, một vết chém sâu xuất hiện tại vị trí Lạc Tiệm Thanh vừa đứng.
Lạc Tiệm Thanh nhanh chóng lấy Thanh Trúc tán ra. Vừa mở ô thì trên không trung đã có từng đợt tinh thần dao động đánh úp lại, xuyên qua kết giới phòng ngự của Thanh Trúc tán đánh lên Lạc Tiệm Thanh. Lạc Tiệm Thanh không ngừng né tránh, công kích tinh thần kia lại chưa từng dừng.
Đợi khi bay cách thung lũng năm dặm thì Lạc Tiệm Thanh nhanh chóng thu Thanh Trúc tán lại.
“Công kích tinh thần!”
Thanh Trúc tán có thể kháng cự một kích toàn lực của Hợp Thể kỳ đại năng, nhưng chỉ là công kích linh lực mà thôi, không bao gồm công kích tinh thần. Trên đời này có rất ít tu sĩ có thể sử dụng công kích tinh thần, chiêu thức trên tinh thần phần lớn là kĩ năng thiên phú của yêu thú, rất hiếm gặp.
Lạc Tiệm Thanh nhấc Sương Phù kiếm cảnh giác nhìn bốn phía, đề phòng xung quanh.
Bỗng nhiên nghe vang vọng một tiếng cười quyến rũ, giọng nói có hơi bén nhọn: “Một lang quân tuấn tú như vậy, vẻ ngoài xinh đẹp như vậy sao lại xuất hiện trên người đám nhân loại bẩn thỉu các ngươi? Không bằng ngươi lột da ra cho ta, ta sẽ tha cho ngươi một mạng, ngươi thấy thế nào?”
Trên cánh đồng hoang vu rộng lớn bằng phẳng, chung quanh không có núi, chỉ có mấy con đường gồ ghề.
Lạc Tiệm Thanh tay phải cầm kiếm, cau mày cẩn thận đánh giá bốn phía. Tiếng thở bén nhọn vang vọng bốn phương tám hướng, giống như ma quỷ đuổi theo Lạc Tiệm Thanh. Mị ảnh màu tím hóa thành khói, lấy tốc độ cực nhanh lao tới, nhanh đến mức Lạc Tiệm Thanh không thể thấy rõ bộ dáng đối phương nhưng y đại khái cũng đoán được con yêu thú này là gì.
Yêu thú cấp sáu, Mị Ảnh Yêu Hồ!
Hồ Tộc từ trước đến nay rất thông minh; Cấp năm, cấp sáu là có thể nói được tiếng người.
“Tiểu lang quân, ngươi cười một cái cho ta xem nha.”
“Nhân loại kia sao còn cầm kiếm, khiến ta kích động không thôi.”
“Không bằng ngươi theo ta đi, ta có thể tha cho ngươi một mạng.”
Tiếng cười như chuông bạc quanh quẩn trong không gian, sóng âm giống như vũ khí đâm vào trong tai Lạc Tiệm Thanh.
“Thanh Liên Kiếm Tâm Quyết!”
Lạc Tiệm Thanh không ngừng biến ảo thủ quyết, Sương Phù kiếm chậm rãi bay lên hóa thành bốn thanh bảo kiếm sắc bén, bảo hộ Lạc Tiệm Thanh bên trong. Bốn thanh kiếm giống nhau như đúc không ngừng rung động, hình thành một cái khiên chắn, mỗi lần yêu hồ kia công kích tinh thần đều va phải cái khiến chắn màu xanh này.