\”Anh ơi, tụi em khó thở quá\”.
\”Không sao, rất nhanh thôi sẽ có người cứu chúng ta\”.
Tử Đằng ồm chầm lấy bốn đứa nhỏ mà chở che chúng. Khói làm cay khoé mắt anh, xung quanh bốn bề là lửa. Đêm nay sỡ dĩ không phải ca trực của anh, nhưng con gái của Bạch Hiểu bị bệnh chị ta không nhịn được lén lút trở về thăm con. Thấy chị phiền lòng năn nỉ như thế, Tử Đằng không nhịn được mà đồng ý.
Căn nhà này là chỗ ở của đám trẻ tại khu cắm trại. Là nơi vui chơi, hoà mình vào thiên nhiên của các em. Tử Đằng là phụ bếp ở đây. Nguyên nhân gây ra đám cháy là sự vô trách nhiệm của bà hiệu trưởng, quạt điện không được kiểm tra bảo dưỡng thường xuyên đã bị cản chiều quay gây ra vụ cháy.
Phòng anh và đám nhóc là ở tầng ba, không thể thoát ra ngoài từ cửa sổ, cửa chính đã bị chặn chỉ có thể chờ người đến giải cứu. Anh cố gắng lấy bình tĩnh chấn an tụi nhỏ.
Tử Đằng nghe tiếng la to thất thanh bảo anh cẩn thận của một cô nhóc. Hình ảnh cuối cùng hiện lên trước mắt anh là cái tủ gỗ bị bốc cháy bất thình lình rơi xuống. Tay Tử Đằng ôm chặt lấy đám nhỏ bất giác run lên.
…
Anh vẫn có thể cảm nhận được cơn đau nhói bỏng rát của da thịt. Đầu anh đau nhức không chịu được. Trong đầu vang lên từng khung cảnh của cốt truyện, nó như một thước phim xoay nhanh khắc ghi sâu vào trong não anh.
Trước mặt Tử Đằng là bốn bức tường màu trắng, anh không còn sức để thét gọi. Anh đã nghĩ mình đã đi rồi, kiếp này xem như đã chết.
Một giọng nói vang lên trong đầu cứ như được lập trình sẵn.
\”Cậu là người trùng khớp được chọn, hãy thực hiện tốt vai trò của mình, giúp các nhân vật chính hiểu được tình cảm của nhau và cậu sẽ được quay về khoảng thời gian khi đám cháy chưa xảy ra\”.
\”Tử Đằng, cậu có thể cứu đám trẻ\”.
Rồi đâu đó là tiếng ong ong bên tai. Chỉ còn nghe rõ một vài câu.
\”Tên: Tử Đằng\”.
\”Đã chết\”.
——————————————–
Nằm trên giường một lúc lâu, Tử Đằng mới có thể xác định rõ những gì đã và đang xảy ra. Anh… Đã chết và sau đó… Được xuyên vào một cuốn tiểu thuyết tình trai, làm một pháo hôi bé nhỏ gây cản trở tình cảm của thụ chính Quỳnh Giao và công chính Trương Bá. À rồi.
Anh họ Cao tên Tử Đằng, có một em trai tên Cao Cảnh, không huyết thống. Mẹ của Tử Đằng Thanh Di là vợ đời thứ hai của Cao Tuấn Hào, sau khi mẹ Cao Cảnh mất liền được cưới hỏi. Mà nguyên nhân mẹ Cao Cảnh chết là lên cơn đau tim khi biết chồng mình ngoại tình. Cái họ Cao này anh mang cũng là do Thanh Di nài nỉ chồng mình mới có được.
Nói trắng ra anh và mẹ anh là nguyên nhân dẫn đến cái chết của Cao phu nhân.
Tử Đằng nhớ rõ được ánh mắt căm ghét của Cao Cảnh khi gọi một tiếng \”anh\”. Em trai lúc 11 tuổi hoà vào khuôn mặt hắn lúc trưởng thành làm cho Tử Đằng thoát tim một cái. Nhân vật pháo hôi này kết cục có chút khiến anh rùng mình. Đúng là ta không sợ cái chết, ta sợ cách ta chết đi.