Nuông Chiều – Xuân Nhập Trì Trì (Hoàn Thành) – Chương 8 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Nuông Chiều – Xuân Nhập Trì Trì (Hoàn Thành) - Chương 8

Chương 8: em bé dùng lỗ tiểu đút chồng uống nước.

Đợt này Phó Cảnh Thâm đi công tác tới mấy ngày nên cậu có chút không quen cho lắm, đây là việc cực kỳ đáng sợ, rõ ràng thì hai người họ gần gũi nhau chỉ mới được một tháng mà thôi.

Lần này chồng mình đi công tác hình như rất bận, chỉ vào buổi tối mới có thể gọi video một chút, buổi trưa thì gọi điện thoại nói chuyện nhưng rất nhanh đã cúp máy.

Cảm giác mất mát dần lớn nhưng Nhan Ý An không đem cảm giác này xem như là nỗi nhớ mong.

Mà điều làm cho cậu rối rắm nhất là, sau khi ăn thử thịt rồi, thì cơ thể cậu đã bắt đầu tham lam hơn.

Thậm chí lúc nghe giọng chồng mình thì cậu còn cảm nhận được bên dưới cậu đã phát dâm.

Đã qua 11 giờ tối rồi, bình thường nếu quá 11 giờ thì Phó Cảnh Thâm sẽ không gọi cho cậu nữa.

Trong mắt Phó Cảnh Thâm thì lúc này cậu phải ngủ từ sớm rồi.

Kỳ thật thì trước khi gả cho hắn cậu 100% là tôcj cú đêm đấy.

Ga giường hai ngày đổi một lần đã sớm không còn mùi hương của hắn, Nhan Ý An lần đầu tiên cảm thấy giường của mình quá lớn.

Chỗ vừa ngồi lúc này đã ướt một mảnh nhỏ, cảm giác dính dính khó chịu ở hai đùi làm cậu không thoải mái chút nào, lúc này còn chưa dùng tay chạm tới bướm dâm mà đã dâm đến vậy rồi, Nhan Ý An càng bực bội kéo ga giường bị dơ ném vào sô pha trong góc phòng ngủ, cũng không để ý ngày mai dì quét dọn nhìn thấy sẽ nghĩ gì.

Lúc mở tủ quần áo tìm áo ngủ, cậu suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn là với tay lấy áo sơ mi trắng treo kế bên.

Nhưng mà kích cỡ lẫn chiều dài vừa nhìn đã biết không phải của cậu.

Cậu dám chơi lớn như vậy là do nhớ rõ đã hỏi Phó Cảnh Thâm là khi nào về, hắn nói là tối ngày mai mới về nhà.

Pct cao hơn cậu khoảng một cái đầu, dáng người thì khỏi cần phải bàn tới rồi, xuất sắc, sau khi mặc vào thì áo sơ mi của hắn dài tới nỗi che được nửa đùi của cậu luôn á.

Ngửi được mùi hương quen thuộc mát lạnh sau khi Phó Cảnh Thâm đi công tác, đây là buổi tối duy nhất mà Nhan Ý An ngủ ngon nhất.

Mà cậu đâu hề hay biết rằng, người mà cậu đang mong chờ đang ngồi trên máy bay về nhà.

Rạng sáng 2 giờ, máy bay đáp xuống thành phố A.

Chỉ cần tưởng tượng bé vợ nhỏ đang ở nhà chờ mình về, Phó Cảnh Thâm liền gấp đến nỗi không thể chờ được muốn về nhà, thậm chí lịch công tác lần này bận rộn như vậy cũng đã hoàn thành xong trước một ngày.

Nhưng đến khi đứng trước cửa phòng hắn vẫn không có can đảm mở ra.

Em bé nhà mình không có bạn bè gì cả, quan hệ với người nhà lại không tốt, em ấy nếu không ở đây thì có thể ở đâu chứ?

Ngón tay thon dài nắm chốt cửa khẽ run nhẹ, cơ thể cao to cường trắng của hắn vẫn như bình thường nhưng lúc này vẻ mệt mỏi không thể giấu diếm được, nhíu nhíu mày lại, trong mắt đã không còn sự tự tin như mấy tiếng trước, hành lang tối đen chỉ có một ánh đèn chiếu tớ, dường như nửa người hắn đều chìm trong bóng tối.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.