Những ngày sau đó, Hạ Nhan bỗng dưng trở thành người thất nghiệp, tất cả công việc của cô ở công ty được giao lại cho trợ lý Bân, sẽ có thư ký mới được tuyển để thay thế, tuy đã nói rằng mình vẫn có thể tiếp tục công việc, nhưng mọi thứ đều bị mấy người đàn ông gạt qua 1 bên. Với họ bây giờ, cô và đứa trẻ quan trọng hơn tất cả.
Một ngày của Hạ Nhan khi ở nhà khá bình lặng, sau khi thức dậy sẽ là dùng bữa sáng, tiếp đó là tản bộ, đọc sách, nghe nhạc, có khi thì sẽ là đi mua sắm, rồi ăn trưa, chiều đến mọi thứ lại tiếp tục lặp lại.
Hạ Nhan đều thức dậy khi mặt trời đã lên cao, mọi người đã đi làm hết, chỉ còn lại 1 vài gia nhân và người làm vườn.
Dạo gần đây, cô thường ngắm nhìn bản thân mình trong gương. Cơ thể bắt đầu có chút da thịt hơn trước, bầu ngực đã có cảm giác to lên và chiếc bụng cũng đã thấy phình lên 1 chút. Hạ Nhan đặt tay lên bụng vuốt ve, xoa nhẹ, cô cũng không thể tin được, ở trong bụng mình có 1 sinh linh bé nhỏ đang hình thành, cảm giác hạnh phúc tràn đầy trên khuôn mặt cô.
Sáng nay, Hạ Nhan thức dậy khá muộn, vừa xuống dưới nhà đã liền nhìn thấy Nhậm Từ Phong ở cửa. Cô ngạc nhiên nhanh chân bước tới, vừa đi cô vừa lên tiếng:
– \”Hôm nay sao anh về sớm vậy?\”
Nhậm Từ Phòng quay lại liền nhìn thấy cô, ánh mắt tràn đầy yêu thường dang tay ôm cô vào lòng:
– \”Ừm, anh nhớ em nên về, có được không?\”
Hạ Nhan khúc khích cười: \”Được, tất nhiên là được chứ! Nhưng em biết anh rất nhiều việc, có việc nên anh mới về nhà đúng không?\”
Bàn tay anh đỡ sau gáy Hạ Nhan rồi nhẹ nhàng trao cho cô 1 nụ hôn: \”Đúng là không gì qua mắt được em.\”
– \”Sắp tới, anh sẽ đi công tác vài ngày, anh là muốn về nhà gặp em và con…cho nên…\” – Nhậm Từ Phong có chút ngại ngùng khi nhắc tới \”con\”.
Hạ Nhan nhìn anh bày ra vẻ ngại ngùng không kiềm chế được lại lần nữa bật cười:
– \”Được rồi, khi nào thì anh đi?\” – Tay cô vòng qua ôm lấy eo của anh, đầu dụi dụi vào lồng ngực ấm áp.
– \”Khoảng 1 tiếng nữa anh đi, thời gian hơi gấp, nên sẽ không ở với em lâu được, anh vừa dặn dò người làm chăm sóc cho em, với cả….\”
Anh còn đang nói thì liền bị Hạ Nhan bịt miệng lại: \”Được rồi, em đâu có ở nhà 1 mình, còn rất nhiều người nữa, sẽ không sao đâu.\”
Nhậm Từ Phong nhíu mày nhìn cô gái trong lòng mình, sau đó đành thở dài gật đầu. Chưa kịp nắm bắt tình hình đã bị cô kéo đi, lúc sau còn chưa hiểu chuyện gì đã bị cô kéo vào phòng, khóa trái rồi đẩy anh vào cửa. Hạ Nhan áp sát người anh, cô ghé bên tai anh thì thầm:
– \”Để em giúp anh nhé!\”
– \”Không,..không…em đang làm gì vậy?\”
– \”Thì làm điều anh mong muốn đó!\” – Hạ Nhan thổi nhẹ vào tai khiến anh rùng mình.
Bàn tay cô đặt xuỗng đũng quần anh, nơi có 1 thứ to lớn đang căng trướng, phản bội lại lời nói của chủ nhân:
– \”Thứ này thành thật hơn anh đấy, Từ Phong\”