Sau khi Shin Ho nói xong, cậu lập tức nhắm chặt mắt lại. Một vụ cá cược cũng là một lời hứa. Mà Shin Ho là kiểu người chưa từng nuốt lời, dù chỉ là lời hứa nhỏ nhặt nhất, nên dù lòng tự trọng có bị tổn thương đến đâu, cậu vẫn phải chấp nhận thua cuộc.
Ực... Shin Ho rùng mình, khẽ rên một tiếng.
Cậu đâu có gọi Tae Baek là \”hyung\” như kiểu em trai thân thiết gì đâu, mà xưng hô bằng tên thì vốn cũng là cách gọi đúng mực rồi. Thế thì tại sao lại thấy rợn rợn và khó chịu đến như vậy? À, có lẽ vấn đề không nằm ở cái tên của Tae Baek, mà là cảm giác thất bại.
Dù sao đi nữa, cậu vẫn không thích chút nào.
Trong khi Shin Ho đang vật vã duỗi người ra — người cậu cuộn lại như một con bạch tuộc bị áp chảo — thì Tae Baek cũng cảm thấy hoang mang theo cách của riêng anh.
\”……\”
Trời đất ơi… Shin Ho… dễ thương thật đó.
Cách anh ấy lắp bắp gọi tên Tae Baek của mình thật dễ thương; đôi môi đỏ mọng hơi sưng khẽ run cũng thật dễ thương; cách anh ấy nhắm chặt mắt và rụt cổ lại cũng dễ thương; thậm chí cả dáng vẻ cơ thể của anh ấy run lên như thể đang bị lạnh cũng dễ thương nữa.
Dù Shin Ho có khuôn mặt rất đệp trai, và dù cậu nhỏ hơn Tae Baek một chút, nhưng cậu cũng không phải kiểu nam tính đến mức khiến Tae Baek không thể thấy dễ thương. Cậu có thân hình rắn chắc, tính cách cứng rắn, và thậm chí còn toát lên vẻ cứng đầu — như thể đang cố gắng che giấu quá khứ từng ở quân đội của mình.
Nhưng tại sao anh ấy lại dễ thương đến thế nhỉ?
Tae Baek thấy Shin Ho thật dễ thương, nhưng anh không hiểu nổi vì sao. Anh nhớ có lần những cô bạn gái đã từng nói rằng đàn ông đẹp trai vốn dĩ đã dễ thương và cuốn hút chỉ bằng sự hiện diện của họ — chẳng lẽ đó là điều mà họ muốn nói sao?
Tae Baek nghiêng đầu và nói: \”Gọi tên em lại một lần nữa đi ạ.\”
\”…Không.\”
\”Tại sao chứ?\”
\”Tôi sẽ gọi cậu khi tôi muốn.\”
\”Vậy thì anh sẽ chẳng bao giờ gọi em cả. Rõ ràng là anh định gọi kiểu như \’này\’, hay \’này cậu kia\’, đúng không anh? Anh nghĩ em không biết à?\”
\”……\”
Vai Shin Ho khẽ giật nhẹ. Sao cậu ta lại biết được thế nhỉ? Thật đáng kinh ngạc khi Tae Baek đã có thể nhìn thấu suy nghĩ của cậu chỉ sau vài ngày ở bên nhau. Shin Ho giả vờ nghịch khẩu súng để che giấu sự lúng túng của mình.
\”Chuẩn bị xuất phát thôi. Chúng ta đã lãng phí khá nhiều thời gian rồi.\”
\”Đổi chủ đề kiểu đó không giống Shin Ho hyung cho lắm.\”
\”……\”
Shin Ho không đáp lại. Rõ ràng là nếu tiếp tục nói thì chỉ khiến cậu rơi vào thế bất lợi. Tae Baek, người đã sớm nhận ra điều này ở Shin Ho, khúc khích cười rồi bắt đầu đóng gói đạn.