Sau khi chuẩn bị cái này cái kia, Shin Ho nhìn ra ngoài cửa sổ thấy ánh hoàng hôn đỏ rực trải dài trên bầu trời. Cậu lặng lẽ quan sát thành phố Seoul đang sụp đổ. Vài chiếc xe lao nhanh trên những con đường đỏ như máu, và có vẻ như những người đang ẩn náu giờ đã di chuyển đến Mokpo sau khi xem các chương trình phát sóng.
\”Không phải chúng ta nên đi sớm sao?\”
Tae Baek, mặc áo khoác xanh lam bên ngoài áo hoodie, đang ngồi trên ghế sofa, chọn tất. Shin Ho tiến đến chỗ anh và nói, \”Chọn ba đôi dày và bền. Vớ leo núi thì càng tốt.\”
Tae Baek gật đầu và đi đôi dày nhất. Anh nhét thêm vài đôi vào balô. Mỗi khi tất bị nhét vào túi, lại có tiếng sột soạt như tiếng giấy gói sôcôla bị nhàu.
\”Chúng ta sẽ khởi hành vào rạng sáng ngày mai, ngay trước khi trời sáng. Sau khi mọi người đã di chuyển đi một phần nào đó rồi.\”
Shin Ho ngồi xuống dưới ghế sofa và mở tấm bản đồ mà cậu tìm thấy trong phòng làm việc của Tae Baek. Nói chính xác thì, đó không phải là bản đồ mà là một cuốn nhật ký, nhưng dù sao thì cũng sử dụng được.
Thông thường, các công ty sẽ phát các gói đồ dùng văn phòng mỗi năm một lần. Nhật ký, bút, bình giữ nhiệt, giấy nhớ – những thứ đó được tập hợp trong một gói khá tồi tàn. Công ty của Tae Baek cũng không khác biệt. Một số thứ này đã bị nhét vào một góc phòng làm việc của Tae Baek mà anh thậm chí không hề hay biết. Shin Ho đã tìm thấy nó.
Nhật ký hầu như không được sử dụng trong những ngày này, nhưng trong tình huống như thế này, nó lại là một thứ khá hữu ích. Thông thường, các trang cuối cùng bao gồm bản đồ của Hàn Quốc và bản đồ của tàu điện ngầm, những thứ rất cần thiết giờ đây khi internet đã bị cắt.
\”Không phải khởi hành sớm hơn một chút thì tốt hơn sao?\”
Tae Baek hỏi. Shin Ho lắc đầu.
\”Trừ khi chúng ta đến nơi đầu tiên với tốc độ vượt trội, còn không thì không phải lúc này. Đường xá vốn đã tắc nghẽn vào những ngày lễ như Seollal hay Chuseok, và bây giờ còn tệ hơn. Sẽ có nhiều chướng ngại vật bị lật trên đường, và chuyện đó có nghĩa là có nhiều kẻ phàm ăn…\”
\”…\”
\”Nhưng nếu chúng ta đợi một chút, thì những kẻ phàm ăn đó cũng sẽ di chuyển theo dòng người. Thành phố sẽ trống rỗng hơn.\”
\”…\”
\”Vậy nên, chúng ta sẽ tránh đường cao tốc và đi đường quốc lộ, vòng qua núi Namhan. Chúng ta sẽ chọn những con đường ít có người qua lại.\”
\”Không đi đường cao tốc à?\”
\”Vâng. Đường cao tốc không có đường để ra ngoại trừ ở những lối ra được chỉ định. Nếu xe hư hỏng hoặc không thể di chuyển, thì sẽ không có chỗ để ẩn náu hoặc ngủ. Nếu bị mắc kẹt, thì xong đời.\”
\”Hưmm… Nghe có lý đó.\”
\”Hơi rắc rối một chút, nhưng nếu chúng ta đi đường quốc lộ, thì chúng ta sẽ đến được Mokpo trong vòng ba ngày.\”
Shin Ho nói chắc nịch. Tae Baek nuốt nước bọt một cách lo lắng, cảm thấy như mình đang tiến vào chiến trường.
4 giờ sáng. Thế giới vẫn còn tối đen. Những chiếc xe thỉnh thoảng xuất hiện sau buổi phát sóng và những tên phàm ăn đang đi lang thang xung quanh đã biến mất. Ánh đèn của các tòa nhà thỉnh thoảng lóe sáng vào ban đêm, nhưng giờ không thấy đâu nữa. Những con đường trống trải chỉ được chiếu sáng lờ mờ bởi ánh đèn đường đỏ rực. Shin Ho, nhìn ra ngoài cửa sổ, nói với Tae Baek, người đang ngồi ở góc ghế sofa.