Tae Baek giật mình, cố rút cây gậy golf ra. Nhưng con quái vật tiếp tục gặm và nhai nó, như thể đang ăn một cây Pepero.
Hoảng hốt, Tae Baek lùi lại một bước. Con quái vật trở nên kích động hơn, nó quằn quại dữ dội, lao vào con mồi đang lùi bước. Dù Shin Ho đã giữ chặt mắt cá chân của nó bằng toàn bộ sức lực, cậu vẫn không thể khống chế sức mạnh điên cuồng của nó. Lưng nó cọ sát trên sàn, bị kéo lê đi.
Cuối cùng, Shin Ho mất kiểm soát, buộc phải buông tay khỏi mắt cá chân của nó. Được giải thoát, con quái vật lao thẳng về phía Tae Baek. Tae Baek vội vã lùi lại, nhưng mất thăng bằng và ngã ngửa ra sau.
Con quái vật há miệng rộng, đủ lớn để nuốt trọn đầu của Tae Baek chỉ trong một ngụm. Hơi thở nóng hổi và mùi hôi thối nồng nặc từ cái họng đen ngòm của nó khiến trán Tae Baek rợn cả da gà.
Những chiếc răng sắc nhọn gần như đã chạm đến trán của Tae Baek. Anh nhắm nghiền mắt.
Anh kinh hãi. Không phải vì cái chết, mà vì sợ đau. Anh nghĩ rằng nếu những chiếc răng đó cắm vào mặt mình, nó sẽ đau đớn đến tột cùng.
Nhưng ngay lúc đó, một tiếng thịch nặng nề vang lên.
\”Gáck…\”
Ngay sau đó là tiếng rên nghẹn lại của con quái vật. Khoảng ba giây trôi qua, nhưng không có cơn đau nào ập đến. Tae Baek thận trọng mở một mắt ra.
Con quái vật vẫn đang há miệng rộng ngay trước mặt anh.
\”Ức…\”
Tae Baek lấy tay đẩy người ra xa. Khi tầm nhìn dần rõ ràng và khoảng cách giữa anh và con quái vật đủ an toàn, anh nhìn thấy một con dao lớn cắm sâu vào đỉnh đầu nó. Shin Ho đang ngồi trên lưng nó, cậu đã đâm con dao xuyên qua vết nứt trên hộp sọ mà Tae Baek đã tạo ra.
Đầu con quái vật giật qua giật lại, trông như một con robot đang bị hỏng.
\”…\”
Shin Ho, với vẻ mặt kiên định, ấn mạnh con dao xuống sâu hơn. Con quái vật, vốn đang run rẩy một cách dữ dội, đổ sập xuống sàn. Một vũng máu đỏ thẫm từ từ lan rộng trên bề mặt đá cẩm thạch lạnh lẽo.
Shin Ho buông dao, bước xuống khỏi xác con quái vật. Tae Baek ôm lấy lồng ngực đang đập thình thịch, cố gắng điều hòa hơi thở gấp gáp của mình.
Shin Ho lập tức kiểm tra xem con quái vật đã chết hay chưa. Cậu bắt mạch, quan sát gương mặt cứng đờ, và kiểm tra tứ chi bất động. Cuối cùng, khi đã chắc chắn rằng con quái vật—không, người phụ nữ—đã chết, cậu ngồi phịch xuống sàn. Trái tim, vốn như đóng băng của cậu, bắt đầu đập loạn nhịp.
\”Chết rồi sao? Chết thật rồi đúng không?\”
Tae Baek hỏi.
\”…Đúng vậy.\”
Shin Ho gật đầu. Cậu nhẹ nhàng nhắm mắt người phụ nữ, rồi rút con dao ra khỏi hộp sọ của bà ta. Máu tuôn ra không ngừng.
Shin Ho thô bạo lau máu trên lưỡi dao, rồi dùng mũi dao chọc vào cả hai mắt của cái xác. Tae Baek sững sờ, nhìn cậu với vẻ kinh ngạc trước hành động kỳ lạ này.