[Novel] Lma – Hãy Gặp Nhau Khi Còn Sống – Chương 143 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Novel] Lma – Hãy Gặp Nhau Khi Còn Sống - Chương 143

\”…Dạ.\”

Tae Baek gật đầu, dù chân anh vẫn chưa thể nhấc lên nổi. Shin Ho kéo anh mạnh hơn nữa.

\”Chúng ta phải rời khỏi đây trước khi lũ mukbo quay lại tìm kiếm thôi.\”

Miễn cưỡng, Tae Baek bước theo sự dẫn dắt của Shin Ho. Khi nhìn chiếc xe dần khuất xa, anh cảm thấy buồn bã và trống rỗng. Nhưng rồi, anh thay đổi cách nghĩ. Dù mọi thứ có bỏ đi hay biến mất cũng không sao—chỉ cần có Shin Ho vẫn ở bên cạnh anh, thế là đủ rồi.

Anh bất chợt cảm thấy may mắn—may mắn vì Shin Ho không ở trong chiếc xe đó. Nếu nghĩ theo cách này, thì việc mất cả chiếc xe cũng không phải chuyện gì quá tồi tệ.

Tae Baek siết chặt tay Shin Ho hơn và vững vàng bước về phía trước.

Bằng cách đó, cả hai đã đánh mất \”ngôi nhà\” của mình—một cuộc chia ly vụn vỡ mà họ chẳng hề mong muốn.

***

Chấn Thương Phai Nhạt

Trước mắt họ, nhà ga nhỏ cũ kỹ của Neungju dần hiện ra. Nhưng họ không thể bước vào—cửa kính đã vỡ tan tành, và những dấu tay đầy máu loang lổ khắp nơi.

Họ đi vòng quanh, tìm một nơi để nghỉ chân. Shin Ho cần xử lý vết thương đang rỉ máu trên thái dương, họ cũng phải kiểm tra xem đùi của Tae Baek có bị tổn thương nghiêm trọng hơn không. Ngoài ra, cần xem xét khẩu súng có bị hư hại sau vụ tai nạn không, và sắp xếp lại số đạn nhét vội vào túi áo.

Khi cứ mãi bước đi trong vô định, ánh mắt Shin Ho chợt dừng lại trên một tấm biển nhỏ.

[Khu nhà Hwasun Moonlight]

Như bị thu hút một cách kỳ lạ, họ tiến về phía đó.

Khu nhà trông giống những khu dân cư nhỏ thường thấy trong phim của người Mỹ, với một con đường rộng chạy xuyên qua, hai bên là những căn nhà hai tầng gọn gàng.

Mỗi căn nhà có một bãi cỏ nhỏ phía trước, và số nhà như kiểu 101, 102, 103 được đánh dấu trên tường. Đây hẳn là một nơi đã từng rất lý tưởng để sống—trước khi dịch virus MB bùng phát.

Nhưng tàn tích của những cuộc giằng co đầy tuyệt vọng vẫn còn sót lại khắp khu nhà.

Một số căn có hàng rào tạm bợ với những thanh nhọn chĩa ra, rõ ràng là để ngăn chặn mukbo xâm nhập. Có nhà thì cửa sổ bị dán kín bằng băng keo màu đen, có nhà thì cửa bị phá tung để lộ nội thất bên trong, có căn lại bị cháy rụi, chỉ còn trơ trọi khung xương.

Mặt đất vương vãi máu và thịt, dính chặt vào đế giày họ. Những món đồ kỳ lạ nằm vung vãi—ghế, chậu cây nằm lăn lóc, cuộn giấy vệ sinh bung ra dài ngoằng, vô lăng xe rơi rớt, rác thải từ những thùng đổ nghiêng.

Chẳng có nơi nào thực sự an toàn. Rất có thể họ sẽ chạm trán một trong hai thứ: những người sống sót cũng đang tìm nơi trú ẩn, hoặc một con mukbo.

Shin Ho quét mắt qua dãy nhà, rồi cất giọng gọi Tae Baek, khuôn mặt không biểu lộ cảm xúc.

\”Tae Baek à.\”

\”Dạ?\”

\”Chọn một căn đi.\”

\”Hả? Ý anh là… một ngôi nhà á?\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.