[Novel] Lma – Hãy Gặp Nhau Khi Còn Sống – Chương 132 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Novel] Lma – Hãy Gặp Nhau Khi Còn Sống - Chương 132

\”Anh đã tiêm đủ loại vắc-xin rồi. Tất nhiên là có uốn ván, cảm cúm, viêm gan, nhưng còn cả dịch tả và sốt rét nữa. Anh còn từng được tiêm ngừa những căn bệnh hiếm đến mức tên của chúng cũng khó mà nhớ nổi. Cuối cùng thì, anh không thể nhớ hết mọi thứ mà mình đã bị tiêm. Các loại vắc-xin cần thiết thay đổi tùy theo từng khu vực của nhiệm vụ.\”

\”Ồ, em cũng từng được tiêm một mũi, để đi du lịch thì phải—có phải đi Campuchia không nhỉ? Người ta nói em cần phải tiêm nó. Có phải cũng là kiểu tiêm như vậy không anh?\”

\”Đúng vậy. Đôi khi anh còn từng tham gia các thử nghiệm lâm sàng cho thuốc mới nữa.\”

\”Thuốc mới á? Thuốc gì vậy anh?\”

\”Ưm… Họ nói là thuốc giúp tăng cường thể chất.\”

\”Thôi đi anh, mấy cái đó làm gì có thật. Họ định biến anh thành Captain Hero phiên bản Hàn Quốc đó à? Toàn là trò lừa đảo thôi. Có hại gì đến cơ thể không anh?\”

\”Anh cũng không biết nữa. Vì giờ anh vẫn còn sống và khỏe mạnh mà, nên chắc là không sao cả.\”

Trước câu trả lời thản nhiên như không có gì ấy, Tae Baek bỗng ngồi bật dậy. Thử nghiệm lâm sàng cho thuốc mới á? Chỉ nghe thôi cũng đã thấy rợn người rồi. Trên đời có biết bao nhiêu công ty tồi tệ, vậy mà anh ấy lại từng tham gia mấy thứ như vậy ư? Nhất là khi cơ thể của chính anh ấy là cần câu cơm.

\”Anh không uống rượu bia, cũng không hút thuốc, thậm chí còn kiêng cả tinh bột chỉ vì lo cho sức khỏe, mà lại làm mấy cái đó á?\”

\”Anh nghĩ là mấy thứ được chính phủ kê đơn thì chắc không đến nỗi tệ lắm.\”

\”Wow, vừa nãy nghe anh nói đúng kiểu người cứng nhắc và nguyên tắc vậy đó.\”

\”Anh là một người lính mà. Nếu đất nước nói anh phải đi chết, thì đó là nhiệm vụ của anh.\”

\”…\”

Tae Baek không biết phải phản bác thế nào trước câu nói bình thản của Shin Ho. Nhưng đúng là Shin Ho đâu phải kẻ ngốc. Cậu hẳn đã có phán đoán riêng của mình. Dù lý trí thì hiểu được điều đó, nhưng tim anh vẫn cảm thấy nặng nề. Anh nhận ra cuộc sống của Shin Ho hẳn đã rất lạnh lẽo và khắc nghiệt.

Tae Baek, đang ngồi nghiêng người trên bàn phẫu thuật, vươn tay nắm lấy khuỷu tay của Shin Ho, kéo cậu về phía mình. Đó không phải một cú kéo mạnh, nhưng Shin Ho, như thể đang trôi theo dòng nước, liền nhẹ nhàng tiến lại gần anh.

Với vẻ mặt có chút u sầu, Tae Baek hỏi:

\”Giờ anh vẫn còn nghĩ như vậy à?\”

\”Hửm?\”

\”Nếu bây giờ đất nước nói anh phải đi chết, thì anh vẫn sẽ làm sao?\”

\”…\”

Shin Ho chớp mắt chậm rãi, rồi khẽ mỉm cười. Họ từng có một cuộc trò chuyện tương tự trước đây. Có vẻ Tae Baek đã quên mất.

\”Anh đã từng nói với em vào lúc trước rồi mà.\”

\”Lúc trước á?\”

\”Đúng vậy, cái ngày mà virus bắt đầu lây lan. Hôm đó em đã ra trễ năm phút đó. Vào buổi sáng. Trong thang máy.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.