[Novel] Lma – Hãy Gặp Nhau Khi Còn Sống – Chương 117 [♥︎] – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Novel] Lma – Hãy Gặp Nhau Khi Còn Sống - Chương 117 [♥︎]

Tae Baek nhẹ nhàng vòng tay qua tay Shin Ho—tay đang cầm cái bánh—và hôn lên mu bàn tay ấy. Một cử chỉ như hoàng tử, như thể đang ban tặng một nụ hôn danh dự—một hành động quá trang trọng cho một món ăn vặt rẻ tiền. Một cảm giác hồi hộp dâng lên trên gò má của Shin Ho.

\”Cảm ơn anh. Em sẽ ăn thật ngon miệng. Nhưng… sao anh có thể vừa không biết xấu hổ mà lại vừa đáng yêu đến thế này vậy chứ?\”

\”…\”

Khó mà nói đó là một lời khen hay một lời phê bình. Nhưng nhìn gương mặt rạng rỡ của Tae Baek thì chắc không phải là chê rồi. Có lẽ là dù Shin Ho có làm gì đi chăng nữa, thì anh vẫn sẽ thấy dễ thương thôi.

Shin Ho ngượng ngùng mỉm cười, mắt cong lên như một đứa trẻ.

Nhìn nụ cười ấy ở khoảng cách gần như vậy, Tae Baek thấy tim mình như bị đâm một nhát. Một người ba mươi hai tuổi mà lại có thể cười như thế này sao? Thật đấy hả…Có chuyện quái gì đang xảy ra với bạn trai của mình vậy? Sao anh ấy lại có thể vừa đẹp trai, vừa đáng yêu, vừa quyến rũ đến thế được chứ?

\”Hyung, anh có biết ý nghĩa của \’đập tường\’ là gì không?\”

Tae Baek hỏi khi anh mở cái bánh chocopie. Shin Ho chớp mắt với vẻ bối rối.

\”Hả? Đập tường à? Sao em lại đi đập tường?\”

\”Đó là một cụm từ đang trending trên mạng. Nghĩa là khi anh quá phấn khích vì ai đó hoặc thứ gì đó quá dễ thương hoặc xinh đẹp, anh sẽ không thể kìm được niềm vui nên muốn đập tường đó.\”

\”…\”

\”Kiểu như khi một bé cún hay bé mèo con quá dễ thương, thì anh muốn bóp má tụi nó, chọc tụi nó một chút, hoặc ôm chặt đến mức gần như bóp nát tụi nhỏ luôn ấy.\”

Tae Baek cẩn thận xé một miếng bánh đã được bị xẹp và đút cho Shin Ho. Shin Ho lập tức ăn ngay, và vị ngọt lan tỏa trong miệng cậu. Sự kết hợp giữa chocolate tan chảy, bánh mềm, và kem tươi béo ngậy thật sự rất tuyệt. Khi vị ngọt vẫn còn đọng lại nơi đầu lưỡi, cậu nhấp một ngụm cà phê.

\”À… Đập tường. Anh hiểu rồi.\”

\”Đó chính là cảm giác của em ngay lúc này. Em muốn đập tường vì anh quá dễ thương.\”

Tae Baek ngả người ra sau và nhét nốt phần bánh chocopie còn lại vào miệng. Nó biến mất trong chớp mắt—quá nhỏ, chỉ vừa bằng một bàn tay. Anh hơi tiếc. Lẽ ra nên ăn từ từ tận hưởng nó, vì đó là quà mà Shin Ho đã tặng cho anh. Khi vừa nghĩ thế, Shin Ho bỗng dang rộng hai tay ra.

\”Vì đập tường khó quá, nên ôm anh đi. Em có thể ôm chặt bao nhiêu cũng được, cho đến khi anh sắp nổ tung thì thôi.\”

Giật mình, Tae Baek đánh rơi vỏ bánh. Khi anh chỉ ngồi yên đó, bất động, Shin Ho liền vung vẩy cánh tay, ra hiệu cho anh ôm cậu.

Không chần chừ một giây nào, Tae Baek lao vào vòng tay của Shin Ho, siết chặt vòng eo thon của cậu và vùi mặt vào cổ Shin Ho. Hương thơm từ cơ thể cậu bao trùm lấy mọi giác quan của Tae Baek—nồng nàn, đậm đà, thấm đẫm mùi mưa.

Vẻ mặt của Tae Baek dịu lại trong sự mãn nguyện. Giờ đây, bất cứ khi nào anh muốn, anh đều có thể hít lấy mùi hương ấy. Không cần phải len lén ngửi trộm nữa. Anh đã là bạn trai của Shin Ho rồi. Anh có quyền làm chuyện này. Và điều đó khiến anh hạnh phúc đến mức không thể diễn tả thành lời.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.