Anh tinh tế,cẩn thận và chu đáo,có cảm giác rung động một chút.Cậu đưa mắt nhìn người đàn ông ngồi trên ghế sofa đang đọc sách,đôi tay thon gọn khẽ nâng kính lên,ngay cả dáng vẻ cũng ấm áp như vậy,quá mê người…
Anh cởi kính xuống nhìn qua cậu cười hỏi
\”Sao thế? mặt tôi dính gì à?\”
Cậu nằm trên giường,gương mặt nghiêng qua một bên nhìn anh
\”Tôi thấy anh đẹp\” mặt không đỏ,tim không đập là biểu hiện để nói cậu
Nghe được lời khen thẳng thừng như thế khiến anh hơi bỡ ngỡ,đôi mày khẽ nhíu lại anh cũng nhìn lại cậu và cười
\”Tôi đẹp hơn hay là cậu đẹp hơn?\”
\”Anh đoán xem?\”
\”Tôi thấy cậu đẹp hơn\” anh đứng dậy,bước đến gần cậu hơn
\”Nhưng cậu cũng thích gương mặt của tôi mà,đúng không?\”
Gương mặt áp sát đến gần trong gang tấc,khoảng cách được rút ngắn,chỉ cần tiến tới một chút là môi chậm môi,tiếp xúc liền kề,nhiệt độ trong khoảnh khắc liền nóng hơn bình thường.Đôi mắt anh đen láy sâu thẳm cuốn cậu vào trong một ánh nhìn,hô hấp cậu đình trệ như anh đã lấy đi sự sống.
Chỉ trong mười mấy giây cậu ngỡ như đó là mấy giờ đồng hồ,anh nhướng mày nhìn cậu cười một cách gian xảo,đôi mắt híp lại như vừa tìm được thú vui,nhìn xong lại rời đi anh đứng dậy như chưa từng có gì xảy ra.
\”Cậu nên ngủ sớm đi,giữ gìn sức khỏe\” anh lấy sách đặt ở trên bàn và khoác lại lên mình chiếc áo blouse trắng bước đi.Để lại cậu ngơ ngác nằm trên giường,vẫn chưa hiểu hành động khi nãy của anh là gì.
Một đêm suy nghĩ vẩn vơ cứ thế mà trôi qua…
Cậu mơ mơ màng màng nằm ngủ trên giường,ánh nắng le lói từ cửa sổ vương trên gương mặt của cậu,một khung cảnh đẹp tựa như tranh nhưng đôi tay đang đau nhức của cậu lại là hiện thực,trong lúc ngủ cậu đã vô tình đè lên cánh tay đang được băng bó,vết máu rướm trên dải băng thành một vệt dài,thật là sơ ý quá đi mất.
Cậu ngồi thẩn thờ trên giường mặc cho cánh tay đang băng bó đã đầy máu,chẳng biết đang suy nghĩ gì.Cho tới khi cửa phòng mở ra cậu cũng chẳng hay,anh cầm một tệp tài liệu bước vào thấy cậu đang ngồi trên giường với cánh tay rướm máu,đôi mày nhíu chặt lại bước tới bên giường.
\”Cậu…đang làm gì thế?\” giọng nói không còn ôn hòa như bình thường,mang tới cảm giác tức giận và bực bội.Anh đi tới kệ bên cạnh bàn lấy ra một hộp sơ cứu rồi cẩn thận cầm tay cậu lên tháo băng.
\”Sao lại không trả lời?\” anh nhẫn nại nói chuyện,cố gắng đè ép sự tức giận đang bùng lên
\”Không biết nữa,tôi cảm thấy hơi bức bối\” cậu rũ mắt nhìn anh đang băng bó vết thương cho mình.
\”Cảm thấy khó chịu? Hay là không thích ở trong bệnh viện\” băng bó xong anh ngồi trên giường cậu cùng trò chuyện
\”Bức bối chính là bức bối,anh hỏi nhiều như thế làm gì?\” anh có thể cảm thấy sự cáu gắt trong lời nói của cậu,dù chẳng hiểu nguyên do tại sao.