\”Không có ai đến đón cậu à?\” anh hỏi
Tường An ngồi trên giường bệnh sắp xếp lại đồ đạc của mình
\”Ừm,một lát nữa chắc vậy\” xếp đến cái áo cuối cùng,cậu chậm rãi cất vào túi sau đó nằm xuống giường tính ngủ một lát đợi người nhà đến đón.
\”Mệt à?\”
\”Ừ,tôi ngủ một chút có khi một lát nữa có người đến đón rồi\”
Lâm Định ngồi trên ghế nhìn cậu,tính nói rồi lại thôi sau cùng anh cũng không nỡ đánh thức cậu dậy.Anh thẫn thờ ngồi đó,không biết đang suy tư điều gì,thời gian qua hai người như hình với bóng bây giờ cậu đi rồi Lâm Định cảm thấy có chút trống trải.
Thật sự rất khó chịu.
Cứ thế thời gian trôi qua một tiếng hơn,Lâm Định ngồi đọc sách thì nhận được cuộc gọi,anh nhấc máy lên xem,bên trên hiển thị tên người nhà của cậu.Anh đặt sách lên bàn bước ra ngoài để nói chuyện.
\”Chào bác,không biết bác gọi có việc gì không ạ?\” anh khoanh tay dựa người vào cửa.
Tiếng loa vang lên là tiếng của mẹ cậu,bà dặn dò anh một lát sau đó bảo sẽ đến đón cậu trễ vì vướng chút chuyện,anh yên tĩnh lắng nghe sau đó đáp vài câu.Cuộc gọi kết thúc với khoản tiền cuối cùng mà bà đã hứa sẽ trả cho anh.
Tài khoản ting lên một tiếng,đã nhận được tiền về trong máy,anh kiểm tra xong thì cất điện thoại vào túi,quay người bước vào trong lại.
Tường An lúc ngủ thì ngoan ngoãn hơn bình thường nhiều,anh đến gần giường cậu mà ngồi xuống,bàn tay đưa lên vén nhẹ tóc cậu sang một bên cho bớt rối.Đôi mi cong cong vô ý khều nhẹ vào tay anh.
Lâm Định khẽ thở dài,lay lay cậu dậy
\”Tường An,dậy đi\” tiếng nói chậm rãi đầy từ tính của anh làm tai cậu có chút nhột.Cậu lật người lại,để lưng đối diện với anh.
\”Dậy đi,tạm thời bây giờ chưa có ai đón cậu đâu,đi ăn chút gì lót dạ đi đã\”
\”..Không muốn..\” cậu gạt đi bàn tay đang đặt trên vai cậu,nhỏ giọng nói.
Anh dùng sức lật cậu lại đối diện với khuôn mặt anh
\”Dậy đi không là tôi hôn cậu đấy\” anh cười nhẹ không cho cậu trả lời đã hôn một cái lên môi.
Tường An rầm rì khó chịu quay mặt đi chỗ khác,bị anh tới tấp hôn cho mấy cái đã phải mở mắt tỉnh dần.
\”Đi ra chỗ khác đi,nước miếng của anh dính hết lên mặt tôi rồi!\” cậu khó chịu ngồi dậy,tức giận vì giấc ngủ của mình bị phá đám.
\”Tàn nhẫn thật,tôi chỉ hôn mấy cái thôi mà\” anh cợt nhả nằm lên giường cậu.
\”Mẹ tôi đâu?\” cậu nằm xuống ngã lên cánh tay của anh.
\”Chưa đến đâu,bà ấy bận rồi cậu còn phải ở đây với tôi một lát đấy\” anh nghiêng tay thuận thế ôm lấy cậu.
\”Sao không để tôi ngủ chút nữa,tôi buồn ngủ lắm…\” cậu nằm dựa lên ngực anh thủ thỉ nói,đôi mắt nhắm lại dường như muốn ngủ thêm lần nữa.