Cậu tỉnh dậy,xung quanh trắng xóa,thoang thoảng mùi thuốc sát trùng,đầu cậu vẫn còn hơi đau nhức cậu nằm trên căn giường bệnh trong bệnh viện ,hình như giờ là vào giữa trưa,chẳng có ai ở đây.
Trên tay cậu được băng bó kín mít,dù cậu không cảm thấy đau nữa rồi nhưng vẫn bất tiện đôi chút.
\”Cạch\”
Tiếng mở cửa vang lên,tiếp đó là bóng dáng một người phụ nữ trung niên,mặt mày ủ rũ bước vào,đó là mẹ cậu,bà đang cầm trên tay một hộp cơm,có lẽ là phòng sẵn khi cậu tỉnh dậy.Mẹ thấy cậu đang ngồi thoáng chốc gương mặt hiện lên sự bất ngờ.Tường An còn chưa kịp nói gì mẹ cậu đã la toáng lên
\”Bác sĩ! Y tá,y tá đâu??? Con tôi tỉnh lại rồi!!!\”
Bà bước vội tới cạnh giường cậu,nắm chặt tay cậu lo lắng không thôi.Đợi tới khi bác sĩ tới thì bà mới chịu buông tay ra,bước vào là một bác sĩ trẻ có khuôn mặt mang đầy ý cười
\”Cậu có cảm thấy đau chỗ nào không?\”
\”Không\”
\”Thế có khó chịu ở đâu không?\”
\”Không\”
\”Tốt,nhớ đừng cử động mạnh quá,vết thương ở tay sẽ rách ra,còn lại thì không có gì đáng lo ngại\”
Nói xong thì anh dặn dò mẹ cậu vài lời rồi rời đi,bà đợi bác sĩ rời đi mới quay qua lườm cậu
\”Tường An a Tường An,con nghĩ mình là siêu nhân hay sao mà to gan đến như vậy hả!?\” bà tức giận chất vấn cậu.
\”Mẹ đừng la nữa mà,con trai mẹ đâu có biết chuyện sẽ ra tới nông nổi này…\”
\”Nếu không phải con còn có chút tỉnh táo để dặn Bối Bối gọi cảnh sát thì có phải tới bây giờ thứ ta nhận được là tin con đã chết hay không!!!\”
Cậu im lặng không nói gì mặc bà xả hết cơn tức giận vào mình,nói xong thì cơn giận của bà cũng đã nguôi ngoai,bà nhìn cậu với khuôn mặt bất lực hận không thể rèn thành sắt.Bà cầm một trái táo để ở bàn lên cắt thành từng miếng nhỏ đưa cho cậu
\”Ngay từ đầu ta đã bảo con đừng chọn căn hộ đó mà con cứ nhất quyết không nghe,giờ thì hay rồi xém nữa mất cả người lẫn của\”
\”Lão già đó bây giờ sao rồi ạ?\”
\”Bị bắt rồi,còn lại con cứ nghỉ ngơi ta sẽ lo liệu mọi thứ,cha con còn công việc một tí nữa mới tới\”
\”Căn hộ đó chả tốt lành gì,tiền nhà ta cũng nhiều mà con còn lo gì số tiền cọc ấy,bây giờ ta cho con hai lựa chọn,thứ nhất qua ở chung với Bối Bối,thứ hai dọn về nhà\”
\”Con chọn thứ nhất\”
\”Con cái lớn rồi đúng là không giữ được nữa mà!\”
\”Bây giờ con ngoan ngoãn ở lại đây điều trị cho ta,nếu ta mà nghe được việc con chạy nhảy ngoài kia thì ta sẽ đánh gãy chân con!\”
\”Cạch\”
Lại là tiếng mở cửa quen thuộc,người bước vào là ba cậu
\”Thằng nghịch tử này! Mày muốn chết có phải không hả!?\”