\”Một năm rồi nhỉ, Kuroo Tetsurou?\” Tsukishima cất tiếng chào.
Thiếu niên trong giai đoạn dậy thì, bởi vì là Omega nên giọng nói lại càng mềm hơn trước kia ba phần, chỉ là âm điệu châm chọc ấy hắn nghe không quen.
Kuroo hơi nheo mắt khó chịu nhìn cậu nhóc mà hắn đã từng thương như đứa em trai nhỏ. Tsukishima giờ lớn hơn rồi, biểu hiện rõ rệt nhất là qua đường nét cơ thể. Quần dài áo thụng cũng chẳng che được đôi chân thẳng tắp và eo nhỏ lấp ló. Đường cong không mềm mại như nữ giới, nhưng Tsukishima vẫn rất biết cách phô bày cơ thể mà không phải để lộ quá nhiều da thịt. Chẳng hạn như cổ áo thun rất rộng nên cử động nhẹ cũng dễ dàng lệch sang một bên, khoe khéo xương quai xanh cùng cần cổ như chim thiên nga; tay áo dài rộng, chỉ lộ ra mấy đầu ngón tay hồng hồng; chất liệu vải áo không mỏng nhưng cũng chẳng đủ dày, một chút ánh sáng sẽ phơi bày hết thảy. Thiếu niên vẫn mang đôi kính cận gọng đen kiểu dáng quen thuộc hệt như ngày xưa, nhưng nét ngây thơ đã chẳng còn nữa. Từ đầu đến chân, ánh mắt cử chỉ Tsukishima đều toát lên cách sống lười biếng và buông thả, nếu không muốn nói là hư hỏng.
Chẳng biết một năm rồi đã trải qua những gì.
Cũng như những Omega chưa kết đôi khác, Tsukishima đeo một chiếc vòng kim loại màu đen trên cổ để bảo vệ tuyến thể phía sau gáy. Kuroo thở phào. Cho dù hắn không muốn quan tâm, nhưng việc cậu nhóc ở bên cạnh D cả năm qua mà vẫn an toàn chưa bị đánh dấu cũng khiến hắn nhẹ nhõm vài phần. Có điều, trên vành tai Tsukishima xuất hiện thêm một thiết bị kỳ lạ, hình dạng tròn, màu đen, kích cỡ chỉ bằng hạt đậu nhỏ, nhìn qua thì giống một đôi khuyên tai bình thường nhưng trực giác mách bảo Kuroo rằng nó không hề đơn giản như vậy.
D đứng bên cạnh, cánh tay gã choàng qua vai trần lộ ra của Tsukishima kéo cậu lại gần, lớn tiếng cười nói:
\”Chào hỏi thầy giáo cũ của em cho đàng hoàng vào chứ?\”
Tsukishima bị kéo đến mức hơi loạng choạng. Kuroo thoáng thấy hình như hàng chân mày nhỏ của cậu vừa cau lại khó chịu, nhưng có lẽ chỉ là ảo giác của hắn, vì chớp mắt một cái đã thấy thiếu niên mặt mày tươi tỉnh bước tới gần mình, chìa tay ra và nở một nụ cười không thể tươi hơn, có điều… lọt vào mắt hắn lại không khác gì châm biếm.
\”Chào anh nhé, khoa học gia thiên tài.\”
Kuroo chưa bao giờ cảm thấy cái danh phận này của mình lại khó nghe đến vậy. Hắn nhìn bàn tay đang đưa ra của thiếu niên, cau mày ngoảnh mặt.
Tsukishima hình như cũng chẳng ngạc nhiên, chỉ bĩu môi nhún vai rồi thu tay, thản nhiên trở lại vị trí đứng bên cạnh D.
\”Cậu ta tự nguyện sao?\” Bokuto im lặng bên cạnh Kuroo bỗng lên tiếng chất vấn.
Kuroo thở dài. Không hổ xuất thân từ dòng họ có tiếng tăm, đến D mà Bokuto cũng dám đặt câu hỏi thẳng thừng như vậy.
Gã D có vẻ đang vui nên cũng chẳng để bụng thái độ của đầu cú mèo, cười cười rồi cúi xuống nhìn vật thí nghiệm ngoan ngoãn bên cạnh, hất cằm ra hiệu.
\”Em cho thiếu gia Bokuto đây một câu trả lời thỏa đáng xem nào.\”
Tsukishima: \”Em tự nguyện. Ai lại ngu ngốc từ chối cơ hội đổi đời tuyệt vời như thế này chứ?\”