Hơn… nửa thế kỷ trôi qua mà tuýp thuốc rơi trên giường vẫn chưa được nhặt lên, Tsukishima xoay lưng nên không thấy được biểu cảm của Kuroo, nhưng cậu hoàn toàn có thể tưởng tượng ra điệu bộ lúng túng của thiên tài trông ngốc đến cỡ nào. Thiếu niên nhịn cười đến mức hai vai rung lên, mà hắn thì lại tưởng Tsukishima bị lạnh đến mức đang run lập cập.
Kuroo hắng giọng, tự chấn chỉnh đầu óc mình không để bị ma quỷ dẫn dắt. Mùi thuốc sát trùng khiến tinh thần tỉnh táo hơn một chút, hắn tập trung tiếp tục bôi thuốc cho Tsukishima.
Đáng tiếc, kẻ muốn dẫn dắt Kuroo không phải ma cũng chẳng phải quỷ, mà đích thị là… yêu tinh.
Tsukishima âm thầm tặc lưỡi trước sự kiên định của Kuroo: đến mức này rồi mà hắn vẫn chưa chịu đầu hàng sao?
Da mặt Tsukishima vốn mỏng, vì hắn mà mỗi ngày lại dày thêm một chút.
Kuroo nghĩ là do mình làm hơi mạnh tay khiến cậu nhóc bị đau, thế nên Tsukishima mới liên tục uốn éo tránh né. Omega nam không có ngực phát triển như nữ giới, thân trên thoạt nhìn vẫn không khác gì đàn ông con trai bình thường, nhưng mà… eo thật là nhỏ, hông cũng cong hơn…
Đồng tử Kuroo mở to rồi thu lại tức khắc khi phát hiện ánh mắt mình bắt đầu lang thang đến chỗ cấm kị. Bởi vì giật mình, bông sát trùng trên tay hắn vô tình ấn mạnh vào vết thương của Tsukishima. Thiếu niên lì lợm lúc bị ăn đòn chưa chắc đã thèm khóc thành tiếng, ấy vậy mà lúc này đã vội rên lên:
\”Hức… Đ… đau quá. Sao anh mạnh tay vậy…?\”
Kuroo theo phản xạ vứt miếng bông sang một bên, cuống quýt vừa thổi thổi vết thương cho Tsukishima vừa xin lỗi.
\”Anh… anh không cố ý đâu.\”
Tsukishima xoay lưng lại, nói:
\”Anh đừng làm phía sau nữa, đổi sang phía trước đi. Nhớ nhẹ nhẹ thôi.\”
Mấy câu này vừa sáng vừa tối, đầu Kuroo chập chờn, tai ù ù như đang đứng giữa sàn nhạc disco. Mấy vết thương của Tsukishima không nặng nhưng rải rác khắp nơi, ở mấy chỗ như dưới rốn cũng có. Hắn định đề nghị một câu \”Hay là em tự bôi đi?\”, nhưng mà Tsukishima đã nhắm mắt lim dim rồi, khiến hắn muốn mở lời cũng không nỡ.
Làm sao Kuroo lại không nhận ra ý đồ của Tsukishima cho được? Chỉ là hắn cũng đang bị thái độ của chính bản thân mình làm cho bối rối mà thôi. Bình thường nếu trước mặt không phải Tsukishima mà là một Omega nào đó khác, chắc chắn Kuroo sẽ chẳng phản ứng như hiện tại. Omega lợi hại biết cách dụ dỗ sẽ khiến Kuroo thấy sợ muốn bỏ chạy, còn ngược lại thì chỉ làm hắn khinh bỉ chán ghét thêm mà thôi. Nhưng Tsukishima thì lại khác. Cách thiếu niên này dụ dỗ hắn rất vụng về, cũng cực kì lộ liễu, nhưng Kuroo chẳng những không hề thấy bài xích như trước đây, mà trái lại… giống như đang đấu tranh để không phải phạm tội vậy.
Hắn bỗng nhiên thấy đồng cảm với Adam trong Vườn Địa Đàng, khi mà trước mặt hắn đây chính là Eva với trái cấm đầy cám dỗ ngọt ngào trên tay nàng.
Cắn thử một miếng thôi và mọi cánh cửa bị đóng kín bao năm qua trong lòng Kuroo sẽ được mở khóa, những thứ tốt đẹp lẫn xấu xa đều sẽ có cơ hội tràn ra bên ngoài.