*Ầm ầm*
Đêm khuya mưa sấm chớp
Không biết tại sao nhưng lại có tiếng khóc, tiếng hét thật quỷ dị và ầm ĩ
Ở một căn nhà gần đó
-Nào!! Mày không ngủ thì để anh ngủ, cứ lăng qua lăng lại thế!!!
-Em không ngủ được. Trời mưa đã ồn mà bên cái khu hoang vắng đó lại còn ầm ĩ như vậy thì ngủ làm sao. Người ta nói bên đó có ma đó
Cô bé nói với anh trai
Anh trai mất kiên nhẫn
-Ma cỏ gì tầm này!! Ngủ đi!!!
Cô bé trề môi, ủy khuất nằm xuống
-Em nói thiệt mà. Anh không tin thì tự đi mà xem
*Tích tắc tích tắc*
Người anh lăng qua lăng lại, đúng là âm thanh bên cái trường bỏ hoang đó rồi không thể sai vào đâu được, nghe cứ như tiếng gió nhỉ, nhưng nghe kỹ thì sẽ khác. Đó là tiếng người
Thanh niên ngồi dậy nhìn em gái đang ngủ, anh ta thở dài cầm đèn pin đi ra khỏi nhà
Sáng hôm sau
*Rầm rầm rầm*
-Này!!!! Tên cục cằn! Anh chết trong đó rồi à. Không mở cửa là tôi đá bay cái cửa ghẻ nhà anh
Vô Can không trả lời làm Vân Dụ tức điên, lúc không cần thì chường cái mặt ra, lúc cần thì không biết chết ở cái xó nào
Cậu lấy trớn chạy lại tông cửa thì
*Rầmmm*
Vô Can mở cửa làm Vân Dụ theo trớn té cà mặt xuống sàn
Anh bối rối nhìn cậu nằm dưới đất
-Khùng hả? Mới sáng sớm đã la hét ầm ĩ rồi?
Cậu bật dậy
-Tiền tới miệng rồi không ăn thì uổng aaa
-Tiền nào mà tự dân đến miệng vậy. Cậu bán thân hả?
-Bán?!? Tôi bán anh vào lầu xanh đấy ở đó mà dám nói tôi!
Vân Dụ tức xanh mặt, anh nghĩ sao cái thân thể ngọc ngà này của cậu lại đem đi làm chuyện đồi bại kiếm tiền chứ
Vô Can cười cợt chọt chọt vào má Vân Dụ
-Ayya! Hay là cậu em đây được phú ông nào để ý rồi hả
Vân Dụ chửi thề trong câm lặng, cậu dùng sức cắn vào ngón tay đang chọt chọt kia của Vô Can
-Aaaaaa! Mau bỏ ra tên dụ thụ khốn nạn!! Ngươi là người hay là chó hả!!!!
Vô Can bị cắn đau đến giãy nảy, anh bóp lấy cổ Vân Dụ lắc lắc muốn rớt cái đầu nhưng cậu vẫn không nhả
Đến lúc cảm nhận được mùi tanh của máu cậu mới nhả ra
Vô Can phát cáu đọc khẩu chú tạo ra lửa ở trên tay định thiêu sống Vân Dụ, ai mà ngờ lửa phất vào ngón tay rỉ máu làm anh đau muốn nhảy dựng, lửa trên tay lập tức tắt ngúm
Vân Dụ cười vô cùng hả dạ, may cho anh, cậu là người công đức vô lượng nên không cắn mạnh….. ờm…cũng hơi mạnh chút
Vô Can bực bội đóng cửa lại, xem như Vân Dụ là con nít rồi bỏ qua đi, trẻ trâu
Anh ngồi xuống ghế
-Vậy là chuyện gì?
Vân Dụ cười toe toét ngồi xuống cau cổ Vô Can
-Anh xem, nhờ tôi đi rêu rao mà danh tiếng của anh đã vang cả thành phố rồi đó, mới sáng này có người nhờ tôi với anh đi bắt ma nè