Kẻ Trừ Tà – Chap 3 Ma Chó (1) – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Kẻ Trừ Tà - Chap 3 Ma Chó (1)

Vân Dụ hoang mang nhìn con ma tội nghiệp, chắc lúc làm người anh ta cũng tạo nghiệp dữ lắm nên khi làm ma mới bị đối xử như thế này

Vô Can cười nhạt khi thấy Vân Dụ đứng hình nhìn con ma, vụ con ác linh lần trước quá là mất mặt rồi, lần này phải lấy lại tôn nghiêm đã mất mới được
-Sao hả? Lần đầu thấy ma vừa khóc vừa quét nhà cho chủ nhà à?

-Này! Đừng nói là anh bắt nạt một con ma nha? Anh mạnh như vậy chả phải là đang bắt nạt kẻ yếu hơn hay sao

-Hả?!
Vô Can đứng ngốc tại chỗ, lần này không lấy lại được tôn nghiêm mà còn bị xem thành lưu manh, cuộc sống này quá vất vả rồi

Vân Dụ giật cây chổi từ con ma rồi đưa cho Vô Can
-Quét đi

-Gì? Này là nó tự làm mà

-Nếu nói là anh làm thì nghe hợp lý hơn đó, tên lưu manh nhà anh đừng hiếp người quá đáng
Thấy Vô Can chưa chịu cầm cây chổi Vân Dụ không nói nhiều nhét cây chổi vào tay anh

Vô Can cay cú quét đống sành kia, lòng đầy câm phẫn, rõ ràng người sai không phải anh, cái tên não tàn đó lại không chịu suy nghĩ mà đỗ lỗi cho anh, đúng là mấy con ma toàn đem lại chướng khí, thứ âm hồn phôi pha đáng ghét

Sau một lúc quét chán chê thì đống sành cũng đã nằm trong thùng rác, Vô Can nhìn Vân Dụ đang an ủi cái con ma kia thì ứa máu, người bị hại thì bị cho là hung thủ còn kẻ làm loạn lại được coi là người đáng thương, thể loại chó má gì đây chứ

Vô Can hậm hực ngồi ịch xuống, trợn mắt với con ma đang cố tỏ ra đáng thương kia, ma với chả cỏ toàn bọn lỡ mồm long móng, hừ

Anh dùng đôi mắt cháy bỏng trừng với con ma, anh chàng ma kia cũng gọi là hiểu chuyện liền lượn đi chỗ khác chứ ở lại có mà bị hiến tế

-Rồi đến đây làm gì?
Vô Can hỏi

-Tối qua tôi nói sẽ đến rồi còn gì. Cọc cằn suốt, nói nhỏ nhẹ không được chắc
Vân Dụ vừa nói vừa mở cái túi đồ ăn ra

-Tôi có lòng tốt mua đồ ăn sáng cho anh nên là biết điều chút đi

Vô Can thở dài gấp một miếng thịt lên ăn, ừ thì người kia cũng có lòng tốt, có ngu mới không nhận lòng tốt của người khác

Vân Dụ thấy tên khó ưa này cuối cùng cũng chịu ăn thì vui vẻ, mà lỡ có không ăn thì cậu cũng cạy miệng hắn rồi đổ đồ ăn vào

-Thế nào, có ngon không

Vô Can lườm Vân Dụ một cái, tự nhiên lại tốt bụng bây giờ còn hỏi có ngon hay không, có khi nào cậu bỏ thuốc trừ sâu vào đây để hạ độc anh?

-Ngươi bỏ gì trong đây cho ông ăn à mà hỏi vậy

Vân Dụ cười nhạt, lâu lâu lòng tốt trỗi dậy mà cái tên này lại nghĩ cậu có lòng dạ tiểu nhân muốn bỏ độc vào thức ăn à
-Không có bỏ gì cả. Chỉ là muốn hỏi sư tăng đây cảm thấy thế nào khi ăn thịt chó

Vô Can vừa nghe thịt chó thì phun phèo cục thịt trong miệng ra
Đúng là lúc còn ở chùa anh từng phá luật lén ăn thịt, nhưng vẫn chưa ăn thịt chó bao giờ, với lại thịt chó thì là thứ nghiêm cấm trong các loại cấm, tại sao hả, vì chó bây giờ chẳng phải được nhiều người xem là pet hay sao, bây giờ người ta còn xem chó giống như con người vậy, nếu ăn thịt chó thì khác gì ăn thịt người

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.