Để bày tỏ lòng cảm ơn, Lương Trinh Nguyên đặc biệt chọn một nhà hàng Âu nhỏ theo phong cách nghệ thuật để mời Phác Tống Tinh ăn tối.
—
Nhà hàng Tây Âu nằm trên một con phố phụ gần khu phố cổ văn hóa nổi tiếng của thành phố A. Tuy không nhộn nhịp như phố chính, nhưng nơi đây lại có một nhà thờ Công giáo được xây dựng từ thời Dân Quốc. Ngay bên cạnh chính là nhà hàng này, cũng có tuổi đời từ cùng thời kỳ đó.
Tương truyền, nhà hàng này từng nhiều lần đóng cửa vì chiến tranh và biến động thời cuộc. Mãi đến khi hậu duệ của người sáng lập đời đầu gây dựng được sự nghiệp kinh doanh, họ mới mua lại tòa nhà cũ, sử dụng công thức chế biến món ăn truyền thống của gia tộc, điều chỉnh đôi chút cho hợp khẩu vị hiện đại và mở cửa trở lại. Không gian bên trong thanh nhã, trưng bày nhiều món nội thất và đồ cổ phương Tây từ hàng trăm năm trước.
Cũng chính vì nhà hàng này được mở lại để tiếp nối di sản gia đình, chứ không nhằm mục đích kiếm lợi nhuận, nên diện mạo của tòa nhà trăm năm vẫn không mở rộng hay quảng bá rầm rộ. Điều này khiến nơi đây trở thành một địa điểm hiếm hoi mà chỉ có những người thật sự tinh tế mới biết đến.
Giá cả của nhà hàng không quá đắt, nhưng số người biết đến lại rất ít.
Phác Tống Tinh và Lương Trinh Nguyên ngồi đối diện nhau, giữa nhà hàng là một ban nhạc đang chơi những giai điệu du dương. Nam nữ ca sĩ bắt đầu cất tiếng hát, Lương Trinh Nguyên nghe ra đó là bài Brindisi nổi tiếng trong vở opera La Traviata (Trà Hoa Nữ).
Cậu rõ ràng rất thích bài hát này. Khi ở cạnh Phác Tống Tinh, cậu cũng tự nhiên mà thả lỏng hơn, nhân lúc món chính chưa lên, liền thoải mái hát theo vài câu.
\”Cậu thích bài này sao?\”
\”Ừ. Thích lắm. Hồi nhỏ nhà tôi không có điều kiện, nhưng thư viện thành phố thì miễn phí. Trong phòng nghe nhìn của thư viện có phát opera Trà Hoa Nữ, tôi rất thích.\”
Lương Trinh Nguyên hồi tưởng lại dáng vẻ học hát của mình ở kiếp trước, khẽ mỉm cười.
\”Quả nhiên rất hợp với cậu.\” Phác Tống Tinh không cảm thấy ngạc nhiên, mà càng thêm phần tán thưởng Lương Trinh Nguyên.
\”Đương nhiên rồi. Vì để hát đoạn này, tôi còn cố học một chút tiếng Ý nữa đấy.\”
\”Có cơ hội tôi thực sự muốn nghe cậu hát.\”
\”Không đâu. Sau này vì một số lý do, tôi không hát nữa. Nhưng tôi vẫn rất thích tác phẩm này.\”
\”Lý do gì vậy?\”
\”Tôi không muốn nói.\”
\”Ừm. Thế cậu thích tác phẩm này vì điều gì? Là vì tình yêu giữa Marguerite và Armand sao?\” Phác Tống Tinh nhận ra sắc mặt Lương Trinh Nguyên có chút khác thường, nên chuyển chủ đề.
\”Cũng có thể nói là vì tình yêu. Từ xưa đến nay, chuyện tình yêu thường là công tử tài hoa sánh đôi mỹ nhân, hoặc nàng Lọ Lem gặp được hoàng tử. Nhưng Marguerite và Armand dù yêu nhau, cuối cùng vẫn một người chết, một người đau khổ. Những lời thề non hẹn biển hóa thành hư không, lại càng chứng minh tình yêu thủy chung không hề bền vững. Tôi thích sự chân thực ấy.\”