[Hp Đồng Nhân/ Snarry] Change – Chương 9. Ký Ức – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Hp Đồng Nhân/ Snarry] Change - Chương 9. Ký Ức

Sau ngày hôm đó, Draco và Hermione trở về nhà Malfoy. Hai người đi đến Hẻm Xéo và cả Hẻm Knockturn tìm mua nguyên liệu làm loại độc dược kia.

Lại qua ba ngày, vào một sáng, Hermione vội vã thông qua lò sưởi đến gặp Harry đưa cho cậu độc dược, đưa luôn cả quyển sách cổ kia để cậu nghiên cứu câu thần chú sau đó vội vã rời đi, bởi vì bên kia, Draco đang đợi cô cùng đến Bộ Pháp Thuật.

Harry nhận lấy độc dược cùng sách, nhẹ mỉm cười trở về phòng.

Một lúc sau, cậu trở ra gọi Kreacher.

\”Cậu chủ Harry có gì phân phó Kreacher ư?\”

Harry ngồi xuống cho bằng lão rồi nhìn lão, \”Kreacher, ông còn giữ di vật của chú Regulus không?\”

Kreacher hơi kinh ngạc, đôi mắt hơi đục nhìn Harry rồi gật đầu, \”Đồ vật của cậu chủ nhỏ Regulus Kreacher chưa từng bỏ đi!\”

Harry mỉm cười, \”Tốt quá, Kreacher, ông có thể mang nó đến cho ta mượn không? Ta chỉ mượn một lúc thôi, xong ta sẽ trả, sẽ không làm hỏng đâu!\”

Kreacher chớp chớp mắt do dự một chút, Harry cũng không hối thúc lão mà lẳng lặng chờ đợi.

Kreacher do dự hồi lâu mới dè dặt gật đầu, \”Cậu chủ Harry đợi một chút, Kreacher mang đến ngay!\”

Nói xong \”Bụp\” một cái biến mất, chưa đến mười giây lại \”Bụp\” một cái trở về, trên tay là cái rương gỗ. Cái rương này tuy nhìn có chút cũ nhưng lại rất sạch sẽ, khẳng định là ngày nào Kreacher cũng lau chùi nó thật kỹ.

Kreacher đưa cái rương cho Harry, hơi ngập ngừng nói, \”Đây… là đồ của cậu chủ nhỏ Regulus, cậu chủ Harry mượn xong nhớ trả lại cho Kreacher! Ôi… Kreacher là gia tinh xấu, vốn Kreacher không được nói ra những lời này với cậu chủ Harry! Kreacher là gia tinh tồi…\”

\”Kreacher à, ông đừng như vậy mà! Ta biết ông chỉ là trung thành với chú ấy thôi, đó là điều đáng quý, ông là một gia tinh tốt, không phải gia tinh xấu! Đừng tự trừng phạt mình! Được rồi, ông có thể nghỉ ngơi, ừm, hoặc làm gì đó, và… ừm, không được vào phòng ta! Cảm ơn ông nhiều, Kreacher!\”

Nói rồi, Harry nhanh chóng mang rương trở về phòng, nhanh tay vẫy đũa phép dùng thần chú bao trùm căn phòng rồi mới đặt chiếc rương lên bàn, mở nó ra.

Bên trong rương có một quyển nhật ký, vài món đồ dùng cá nhân của Regulus lúc còn sống, một cái áo chùng có mũ trùm màu đen tương đối còn mới, giống như được giữ gìn rất kỹ và không sử dụng nhiều.

Harry có thể nhìn ra được, hẳn là Regulus rất quý cái áo choàng này, ngay cả một nếp nhăn hay một chút sờn cũng không có… Đây, hẳn là của ai đó đã tặng cho chú ấy!

Xem xét xong mọi thứ, cậu giở sách ra, ở trang mà Hermione đã đánh dấu bằng một sợi vải đỏ, Harry cẩn thận đọc qua một lượt rồi mở nắp lọ độc dược ra uống một ngụm.

Mùi vị độc dược này có vẻ lạ, không giống như mùi bùn đất từ đầm lầy, cũng không bầy nhầy hay tanh tưởi. Cậu cũng không biết có phải vì nó là độc dược thu ký ức nên nó có vị đắng chát hay không, hay bởi vì đắng chát nên nó mới trở thành độc dược thu ký ức… Cái vị đắng chát thật giống như vị nước mắt này…

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.