Harry rời khỏi phòng, cũng không quan tâm hình tượng của mình hiện tại có bao nhiêu chật vật, quăng nhúm bột Floo vào lò sưởi rồi lên tiếng, \”Draco, Mione, các cậu có đó không? Tớ muốn gặp các cậu một chút có được không?\”
Sau khi lời được truyền đi, qua một lúc sau mới có giọng nói đáp lại, thế nhưng không phải là Draco hay Hermione mà là Lucius.
\”Xin chào Harry, tôi là ba của Draco. Sáng nay Draco và Hermione đã đến Văn phòng Thần Sáng và Bộ Pháp Thuật có chuyện đột xuất, tôi nghĩ có thể đến chiều thì hai đứa mới trở. Tôi rất lấy làm tiếc về chuyện này! Ừm, cậu có thể đợi chúng được không? Khi nào chúng về tôi sẽ bảo chúng đến gặp cậu.\”
Harry nghe xong cũng không khó chịu hay hối thúc gì, vì cậu biết hai người họ thật sự bận, người rảnh rỗi duy nhất cũng chỉ có bản thân cậu.
\”Vâng, cháu sẽ đợi! Khi nào hai cậu ấy trở lại nhờ ngài nói giúp cháu, cháu cảm ơn và chúc ngài và phu nhân buổi trưa tốt lành!\”
\”Tôi cũng chúc cậu buổi trưa tốt lành, cậu Harry!\”
Tắt bột Floo, Harry quay người chuẩn bị trở về phòng thì thấy Kreacher đã đứng ngay trước mặt cậu.
Là vì lúc nãy Kreacher nghe tiếng động của Harry gần lò sưởi nên đã chạy nhanh tới. Hai tay lão cầm cái vạt áo cũ bẩn bẩn của mình, khẽ khàng nói, \”Cậu chủ Harry, cậu sắp mời bạn tới nhà ư? Có cần Kreacher làm một bàn ăn thịnh soạn không? Kreacher sẽ làm cho cậu chủ Harry và bạn của cậu chủ thực hài lòng!\”
Harry hơi ngừng lại nhìn Kreacher, lão gia tinh già hai mắt trông mong nhìn cậu. Lão là một gia tinh trung thành và tận tụy, mấy ngày trước lão đã khóc muốn hết nước mắt vì cậu không ăn… Nghĩ nghĩ, Harry mỉm cười, \”Ừm… Vậy Kreacher giúp ta làm bữa trà chiều nhé!\”
Kreacher trợn to đôi mắt, vui vẻ gật đầu liên tục, \”Vâng vâng vâng, Kreacher đi ngay! Kreacher sẽ làm một bữa trà chiều thật ngon miệng!\” lại ngưng một lúc, lão chớp chớp mắt nhìn cậu, \”Nhưng… Trước hết cậu chủ Harry có muốn tắm rửa hay thay quần áo gì không? Kreacher sẽ chuẩn bị cho cậu chủ trước! Ý của Kreacher là… chỉ là… muốn cậu chủ Harry đẹp hơn trong mắt bạn mình thôi! A… không phải Kreacher chê cậu chủ không đẹp. Chỉ là… Chỉ là Kreacher…\”
Harry nhẹ giọng cười, gật đầu, \”Ta hiểu mà Kreacher, ông cứ đi làm bữa trà chiều đi, ta sẽ về phòng tắm, ta tự làm được mà!\”
\”Vâng vâng vâng, Kreacher đi ngay! Kreacher đi ngay!\”
\”À Kreacher, làm vừa đủ thôi nhé! Vì ta chỉ gọi Draco và Mione đến thôi!\”
\”Vâng vâng vâng, cậu chủ Harry!\”
Harry nhìn Kreacher hào hứng vụt biến mất khẽ mỉm cười bước về phòng.
\”Cậu có phải… muốn làm chuyện gì đó?\”
Chợt bước chân Harry hơi ngừng lại, cậu xoay người nhìn về phía bức tranh treo trên tường ở phòng khách.
Giọng nói phát ra từ trong bức tranh ấy, nữ chủ nhân gia tộc Black, Walburga Black.
Cậu nhìn người phụ nữ đã từng rất hung hăng mắng chửi chú Sirius, cũng đã từng khóc đến suýt hỏng linh hồn của chính mình khi nghe tin chú ấy mất. Khi ấy cậu mới biết, hóa ra người phụ nữ này không phải không thương con mình, chỉ là, tình thương ấy bị chấp nhất trong lòng bà che mất.