Severus dành ra 3 ngày chỉ để nghiên cứu từng bước làm thuốc bả sói. Sau khi xem xét kỹ lưỡng mới bắt tay vào làm.
Thật không biết là do di truyền hay do bản thân y có kiến thức sâu rộng về độc dược mà Thuốc bả sói đã được hoàn thành sau 4 lần thất bại.
Tuy nói là vậy, nhưng thực tế thứ này đã ngốn mất của y gần 13 ngày mới chạm được đến \”độ tinh khiết phù hợp\”.
Cầm bình độc dược đã thành phẩm trên tay, Severus chăm chú ngắm nghía nó, khuôn mặt mệt mỏi phờ phạc len lỏi chút sung sướng dễ dàng nhận ra. Ngay cả khuôn miệng lúc này cũng cong lên thật nhẹ.
Harry đồng hành cùng y đủ cả mấy ngày đêm làm độc dược, lúc này đứng bên cạnh cùng y cảm nhận sự vui sướng. Và cũng chỉ mỗi cậu biết, nụ cười nhẹ kia của Sev chất chứa bao nhiêu vui vẻ, bao nhiêu tự hào cùng bao nhiêu kiêu hãnh.
Harry nghiêng người ôm lấy hông Severus cong mắt cười, \”Anh đã vất vả rồi!\”
\”Không vất vả!\” Severus hơi cúi đầu, nụ cười trên môi vẫn còn đó không hề phai nhạt. Y một tay ôm lấy vai bé con, tay kia đưa bình độc dược cho cậu, \”Đây có thể xem như đang luyện tay nghề thôi.\”
Harry cười rộ lên, không hề tiếc lời tiếp tục khen ngợi, \”Sev của em là giỏi nhất mà!\” Nói xong còn hôn lên môi y một cái thật kêu.
\”Được rồi.\” Severus xoa nhẹ tóc cậu, \”Em tránh sang một bên đi, người ta toàn mùi độc dược, em ngửi nãy giờ chưa đủ sao?\”
Harry bĩu môi, \”Em khích lệ anh một chút cũng không được hả? Ai lại nói lời tổn thương vậy cơ chứ… Bộ muốn đuổi em đi à?\”
\”Không phải.\” Severus bất đắc dĩ nhìn cậu, \”Nhưng… Không phải em không thích mùi độc dược sao?\”
Harry ngớ người một chốc, không biết nói gì cho phải.
Thật tình thì cậu không ghét mùi độc dược, thậm chí còn từng rất nhung nhớ mùi hương này. Nhưng có lẽ việc cậu giục Sev đi tắm sau mỗi lần y làm độc dược xong đã khiến y có suy nghĩ đó.
\”Em cất nó đi, ta dọn dẹp mấy thứ này.\” Severus đưa tay gõ nhẹ mu bàn tay đang cầm bình độc dược của cậu nhắc nhở.
\”A, ò!\” Harry chớp mắt, gật đầu rồi nhanh chóng mang đến tủ chứa độc dược trong nhà.
\”À quên mất, hôm nay anh muốn ăn gì?\” Harry chạy ra rồi lại quay lại, ló đầu vào hỏi.
\”Như hôm qua đi.\” Severus hơi ngẩng đầu.
Nghe được câu trả lời, cậu gật đầu \”Ò!\” một tiếng rồi rời khỏi. Y nghe tiếng bước chân ngày càng nhỏ dần lắc đầu đầy bất đắc dĩ, thế mà khóe môi lại cong lên nụ cười nhàn nhạt.
Dọn dẹp xong, Severus cũng nhanh chóng tắm rửa gội sạch mùi độc dược còn sót lại trên cơ thể. Đến khi y xuống phòng bếp thì Harry đã làm xong bữa tối, đang ngồi đợi y.
Cái khung cảnh ấm áp này không biết đã nhìn bao nhiêu lần, trải qua bao nhiêu lần rồi nhưng không hiểu sao y vẫn cảm thấy bồi hồi trong ngực. Nơi trái tim được ấm áp bao trùm lấy, gột rửa hết mệt mỏi và còn tiếp thêm sinh lực cho y.