\”Sev!\” Harry đang nằm bên sô pha bỗng hốt hoảng ngồi dậy la to, \”Cẩn thận rót độc dược ra ngoài rồi kìa!\”
Tiếng la làm Severus giật mình choàng tỉnh, y vội chỉnh lại miệng bình độc dược cẩn thận rót vào. Sau khi hoàn thành tất cả, Severus tẩy sạch vạc độc dược, chẳng nói thêm lời nào đi vào phòng tắm.
Harry nhìn theo bóng lưng của y, mân môi nghĩ ngợi… Tất cả cũng bởi ngày hôm đó, kẻ theo dõi cậu chẳng may bị Sev phát hiện. Sau ngày đó hắn ta chẳng xuất hiện thêm lần nào nữa, điều này khiến cậu thoáng thả lỏng đôi chút. Thế nhưng cũng chính vì thế, Sev của cậu hiện tại trở nên như thế này đây!
Cậu chau mày lắc đầu rồi thở dài… Thật chẳng biết làm sao!
Còn Severus, sau khi vào phòng tắm liền ở lì trong đó chẳng thấy ra. Không phải vì y giận dỗi hay tránh mặt bé con, mà là vì y đang suy nghĩ.
… Ngày đó y thoáng thấy bóng người sau ngã rẽ, lại thấy được một góc áo chùng khớp với đặc trưng Nhà Slytherin…
Severus cau mày.
Nhà Slytherin. Y nghĩ mãi mà vẫn chẳng tìm ra được người nào đáng nghi cả… Mặc dù bóng người đó thật quen, nhưng mà nhất thời y lại chẳng nhận ra ngay là ai.
Y đứng giữa dòng nước ấm để cho nó xối trôi đi hết mùi độc dược trên người. Đến khi y nhận ra đã quá lâu rồi mới vội vàng tắt nước, mặc quần áo vào.
Cửa phòng tắm mở ra, Harry ngồi trên giường ôm gối liếc Severus từ trên xuống dưới rồi nhích người vào trong.
\”Em tưởng anh ngủ trong đó rồi chứ!\”
Severus ngồi xuống bên cạnh Harry, khó hiểu nhìn bé con, \”Chẳng phải em không thích mùi độc dược sao? Bình thường còn kêu ta tắm kỹ nữa mà!\”
\”Hừm!\” Cậu trề môi, với tay lấy đũa phép đặt bên tủ cạnh giường đọc thần chú rồi vẫy một cái về phía y, \”Tóc khô rồi đấy, có thể ngủ rồi!\”
Severus nhìn bé con cất đũa phép, ngại ngùng gãi đầu mình mấy cái rồi nằm xuống.
… Nói đi cũng phải nói lại, nếu là Slytherin… thì cũng phải thôi! Bởi bé con là em họ của chủ nhiệm. Quan hệ mà bất cứ đứa nào ở Nhà Slytherin cũng đều phải suy nghĩ thật nhiều. Bởi quen biết, làm bạn được với bé con chẳng khác nào một cơ hội để có thể được chủ nhiệm để ý, chiếu cố… Điều mà y thường hay nghe tụi nó nhiều lần nói lén sau lưng mình khi y cùng bé con đi chung với nhau.
\”Anh lại nghĩ cái gì nữa vậy?\”
Harry chau mày nằm xuống bên cạnh Severus, chẳng phải cậu chỉ mới quay đi một xíu thôi sao? Sao vừa quay lại liền thấy y ngẩn ra nữa rồi?
… Thật hết biết!
\”Ừm… Cũng, cũng không có gì!\” Severus lắc đầu, che giấu ngại ngùng lẫn chờ mong ôm bé con vào lòng thủ thỉ nhỏ giọng nói, \”Khuya lắm rồi, ta nghĩ chúng ta, chúng ta nên ngủ thôi! Ngày mai còn có tiết sáng nữa! Em không ngủ ngay, ngày mai sẽ dậy không nổi đó!\”
Harry nheo mắt liếc y một cái, nghi ngờ hỏi, \”Anh có ngủ cùng không?\”
\”Ngủ!\” Severus kéo chăn lên tận cằm bé con, đôi mắt cũng nhắm nghiền lại, \”Đã trễ thật rồi, không ngủ thì ngày mai làm sao dậy nổi đến lớp chứ!\”